Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2698 lượt.
ô có thể có việc giao dịch rỗi hơi này thì cô nhầm rồi…”
Sau đó Mộc Duệ Thần đứng dậy, cúi đầu nhìn cô:
“Chị nhầm to rồi. Cả đời chị sau này phải có tôi. Không thay đổi”.
Bị một luồng không khí có sức áp đảo vây quanh khiến người khác phải sởn tóc gáy.
Ngải Ái ngẩng đầu lên nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt anh mà chỉ có thể nhìn vào nụ cười ngạo nghễ đang điểm trên môi, nói rõ ràng rành mạch:
“Nếu có một người không quen không biết xuất hiện và muốn quấy rối cuộc sống hiện tại của cậu, dùng nhiều thủ đoạn trơ trẽn để cậu không có cách nào có thể chống lại thì cậu thấy thế nào?”
“Đầu hàng người đó, chấp hành mọi mệnh lệnh, thuộc về người đó cả đời”. Bàn tay to đặt trên đầu cô rồi vuốt ve mái tóc dài mượt như thác nước, cười nhạt. “Tôi đã rất chờ mong ngày này… nhưng không phải chờ để được nhìn thấy cô không tin tưởng tôi”.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô:
“Về giao ước kia, hôm khác chúng ta sẽ tiếp tục. Tôi mệt rồi. Ngày mai sẽ có người đưa cô đi dạo. Giờ cô cũng đi ngủ sớm đi!”
Ngải Ái nắm chặt hai tay thành nắm đấm. Một ngày nào đó nhất nhất định tôi sẽ thoát khỏi đây.
“Bé con, ngủ ngon!”
Sau đó, anh quay người đi vào hành lang.
Gánh nặng trong lòng Ngải Ái cuối cùng được dỡ bỏ, cô ngồi phịch xuống nền nhà, hai tay chống lên trên tấm thảm trắng tinh nhìn lòng bàn tay do mình nắm chặt đỏ lên.
Một lúc lâu sau, chú Giản trở lại, trên tay cầm cuộn dây thừng nhìn một mình Ngải Ái đang ngồi bẹp dưới đất kinh ngạc nói:
“Ngải tiểu thư, cậu chủ đi rồi à?”
Quay đầu nhìn ông, Ngải Ái gật đầu một cái.
Cô chợt nghe tiếng Mộc Duệ Thần vang vang từ trên người chú Giản.
“Chú Giản, đưa tiểu thư về phòng!”.
Chú Giản rút bộ đàm gắn bên hông ra, cung kính trả lời:
“Vâng, thưa cậu chủ!”
“Nếu cô ấy còn phá đám thì dùng dây thừng trong tay chú trói luôn cô ấy trong phòng để khỏi chạy lung tung”.
“Tôi hiểu. Chúc cậu chủ ngủ ngon!”
Cuộc gọi ngắt bụp, chú Giản nhìn Ngải Ái đang ngồi dưới đất cười nói:
“Ngải tiểu thư, để tôi đưa tiểu thư về phòng!”
Ngải Ái nhìn ông rồi đứng dậy, lon ton đi theo ông vào trong thang máy.
Cô im lặng một lúc rồi nhìn thứ chú Giản đang cầm trong tay nhăn mặt trách:
“Chú ơi, tôi biết chú nghe lời Mộc Duệ Thần nhưng mà sao chú còn cầm dây thừng làm gì nữa? Hay là chú cũng muốn trói tôi lại ư? Sao chú ác độc vậy?”
TÔI THẮNG
“Cô là người rất quan trọng với cậu chủ, tôi không hề muốn trói cô lại”. Chú Giản bình tĩnh trả lời. “Nhưng đây là ý của cậu chủ… Tôi đã theo cậu chủ suốt mười tám năm nay và chưa bao giờ cãi lời cậu chủ”.
Hai người bước vào trong thang máy, chú Giản nhấn nút cung kính đứng cạnh Ngải Ái.
“Mặc dù trước tới giờ cậu chủ muốn trừng phạt ai là làm ngay nhưng hôm nay lại là ngoại lệ. Xem ra Ngải tiểu thư rất đặc biệt với cậu chủ”.
Bất giác Ngải Ái chỉ muốn cô không có bất kỳ liên quan gì tới Mộc Duệ Thần.
“Ngải tiểu thư, Mộc thị là một gia tộc tồn tại xuyên suốt năm trăm năm nay, cho đến bây giờ vẫn có những quy củ rất nghiêm ngặt. Cái thái độ thiếu lịch sự của cô cô nên sửa lại nếu không sau này cô sẽ phải gánh chịu hậu quả”.
Chú Giản nói xong vừa lúc thang máy mở “đing”. Ông đi trước dẫn đường đưa cô tới trước một căn phòng có cánh cửa ra vào to đùng. Khu này sang trọng với những chùm đen pha lê thật lớn, ngay cả tay nắm cửa cũng được sơn vàng lấp lánh.
Cửa mở ra một căn phòng đẹp rực rỡ lớn gấp ba lần phòng ở của cô, trong phòng buông rèm màu hồng nhạt, trên cửa sổ có những lọ hoa bách hợp trắng, còn chiếc giường thì khỏi nói, to như giường của công chúa ở trên lại treo những chiếc chuông gió nghe rất vui tai.
“Cậu chủ vì tiểu thư mà chuẩn bị căn phòng này. Cậu chủ nói cô thích màu hồng nhạt nên sai người trang hoàng căn phòng này. Tiểu thư hài lòng chứ?”
Ngải Ái đứng ngẩn ra một lúc rồi véo đùi một cái:
“Đây… Đây là… biểu hiện rõ rệt của tham nhũng!”
Cô chân này đá chân kia bước vào căn phòng màu hồng, chợt có cảm giác tất cả như ảo ảnh.
“Tôi có phải trẻ con đâu là đi thích những thứ này?”. Ngải Ái mạnh miệng nói. “À ha, hóa ra Mộc Duệ Thần cũng chỉ là một thằng nhóc đáng chết, ngây thơ quá đi mất”.
“Vâng, ngày mai tôi sẽ nói lại với cậu chủ rằng cô không thích và đổi ngay. Ngải tiểu thư, chúc tiểu thư ngủ ngon”.
“Khoan, khoan đã! Đổi đi thì thật là lãng phí, mà lãng phí thì không phải là hành vi tốt. Tôi là người lớn, không muốn làm người dân phẫn nộ. À, mấy đồ này mua mất khối tiền, tốn bao nhiêu là tiền lương của công nhân đấy!”
“Tốt! Vậy tôi sẽ báo cáo với cậu chủ là Ngải tiểu thư rất thích món quà này”.
Chú Giảm mỉm cười rồi quay người đi, sau đó như sực nhớ ra chuyện gì, ông quay lại.
“Ngải tiểu thư, phòng cậu chủ trên phòng này một tầng, trong phòng có cầu thang để lên trên. Cậu chủ có dặn, nếu có chuyện cần gặp cậu chủ, cô có thể lên trên đó bất cứ lúc nào”.
“Có người nổi tiếng mới đi tìm cậu ta!”. Cô khịt mũi. “Rất cảm ơn chú Giản, trễ như thế này còn làm phiền chú. Chúc chú ngủ