Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2692 lượt.
năm trước, sau buổi tối ngày hôm đó, đưa Thang Tiểu Y trở về nhà từ bệnh viện, cô quay lại con phố đó và chờ Mộc Duệ Thần. Cô đinh ninh cậu sẽ trở lại, ngồi ở đó chờ mãi, chờ tới ba ngày sau vẫn không thấy. Cô bắt đầu lo lắng, sợ Mộc Duệ Thần đang gặp nguy hiểm, liền chạy đi báo cảnh sát. Rồi còn dán thông báo tìm người ở khắp các ngã đường, trên những bước tường và gốc cây… Kết quả, không hề biết được bất kỳ tin tức gì.
Sau đó, cuộc sống của cô trở lại bình thường như trước đây. Không có Mộc Duệ Thần.
Cô tốt nghiệp trung học, cùng Thang Thang thi đậu vào một trường Đại học ở thành phố khác. Khu nhà đó cũng bị phá bỏ để quy hoạch. Và thế là cô chuyển nhà.
Mọi thứ liên quan tới cậu cô đều quên sạch và chỉ nghĩ rằng nếu cậu có trở lại cô sẽ coi cậu như người xa lạ.
Cô học đại học, chơi cùng với Thang Thang như trước đây, cả hai rất vui vẻ thân thiết và cũng rất hiểu nhau, không hề nhắc tới Mộc Duệ Thần.
Cứ như là trước đây chưa bao giờ biết tới cậu ta.
Và giờ đây, cậu ta lại đột ngột xuất hiện trước mặt cô giống như năm năm trước, rồi còn nói “lâu quá rồi, tình yêu của tôi”.
Sự xuất hiện bất ngờ này…. Khiến người ta không thể trở tay.
Mộc Duệ Thần nhìn không chớp mắt cô đang tức giận trong góc tường, vui vẻ nói:
“Không có tôi bên cạnh, cô rất nhớ tôi đúng không?”
Anh nắm một góc chăn:
“Chúng ta lâu lắm rồi không gặp nhau, tôi không muốn cô quên tôi… Giờ gặp lại tôi rồi, cô đừng ngồi quá xa…”
Vươn tay một cái, cả người cả chăn đã gần sát bên anh. Anh cúi đầu mím môi nói:
“Giả sử tôi thả cô ra thì trước tiên hay thực hiện giao ước giữa chúng ta, được chứ?”
Hai tay Ngải Ái nắm chặt chăn không buông, rút người vào bên trong như con nhộng trong kén, cố nhích nhích để tránh xa Mộc Duệ Thần.
“Giữa chúng ta không có giao ước gì hết. Cậu nhớ nhầm đấy!”. Cô cong môi nói. “Mà cứ cho là có đi thì cũng quá muộn, không tính”.
Cô không nhớ được giao ước đó là gì chỉ có thể biết rằng nếu đã từ miệng Mộc Duệ Thần chắc chắn đó không phải là chuyện tốt mà là chuyện không có lợi với cô.
Cậu chỉ là một thằng nhóc? Cậu nghĩ là tôi sẽ nghe cậu ư?
Mộc Duệ Thần bỗng dưng ôm ghì Ngải Ái trong chăn, bá đạo nói:
“Tôi đảm bảo giao ước vẫn chưa muộn”.
“Cậu định làm gì tôi hả thằng nhóc kia? Cậu đừng có dã man…”
Cả người Ngải Ái bị nhấc bổng lên, cô túm chặt chăn quấn lại, cố che dấu cơ thể.
“Đừng gọi tôi là thằng nhóc”. Mộc Duệ Thần đứng dậy, đặt Ngải Ái trên chân mình.
Ngải Ái bọc chăn đứng trên chân anh, mũi cọ vào vòm ngực trần.
“Cậu…!”. Cô giật mình ngẩng đầu, nhận ra cô chỉ đứng tới ngực anh. Trước đây chẳng phải cô có thể sóng vai đi cạnh anh, giờ thì phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn được gương mặt của anh.
“Cao thế…!”
“Ừ!” Anh kiêu ngạo trả lời. “Đúng thế”
Vuốt ve mái tóc dài mềm mại, cậu nhìn cô bằng ánh mắt nóng rực. “Cô có biết như thế này có nghĩa là gì không?”
Ngải Ái mỉm cười:
“Thì có nghĩa là đứa con trai mất tích năm năm của mẹ lớn lên thành một chàng trai cao to đẹp trai, mẹ đây mừng còn không hết ấy chứ!”
“Chàng trai”. Anh bật cười, nắm lấy vai cô. “Năm năm trước, cô và tôi có giao ước và cô cũng đã đồng ý. Đã đến lúc rồi!”
Nói xong, Ngải Ái bị quay mấy vòng, sau đó chiếc chăn bông bị tuột xuống.
Cả người cô mềm mại mát lạnh không chăn bông quấn quanh bị đẩy ngã xuống giường. Màu tóc đen mượt buông xõa trên làn da trắng như tuyết hòa trong màu trắng của ra trải giường… Cô rất đẹp.
Mặt Ngải Ái lộ vẻ đáng thương:
“Cậu muốn cùng tôi thật sao?”
Mộc Duệ Thần hắng giọng rồi nằm đè lên trên người cô.
“Tôi không muốn bắt buộc cô nhưng tôi không thể kìm chế được nữa”.
Ngọn lửa tình dục nóng rực bùng lên trong đôi mắt sâu thẳm, anh ôm ghì lấy cô thì thầm vào tai:
“Bé con, cô đẹp quá… Tôi không thể không nhẫn tâm ăn cô”.
“Lớn tới chừng nào có thể làm cái chuyện mà chị nói?”
“Trưởng thành í… Sặc,… ít nhất… ít nhất cũng mười tám tuổi”.
“Năm năm! Chị đã nói như vậy…. Tôi nghe chị… Năm năm sau tôi cùng chị làm!”
Cuối cùng Ngải Ái cũng sực nhớ ra giao ước kia.
Nếu sớm biết thế này lúc đó cô đã nói với thằng nhóc rằng sáu mươi tuổi mới làm được chuyện đó, để sáu mươi năm sau nó mới tìm cô để thực hiện cái giao ước quỷ tha ma bắt và giờ sẽ chẳng bị rơi vào tình thế thảm hại này.
Mộc Duệ Thần thở mạnh, ôm cơ thể mềm mại của cô, tay vuốt ve làn da mịn màng mát lạnh, cả người căng lên vì ham muốn.
Tại sao ham muốn được có cô lại mãnh liệt như vậy? Chính anh cũng không thể giải thích được. Anh chỉ biết một điều duy nhất là cơ thể anh cần phải được thỏa mãn.
Nụ hôn nóng bỏng rơi trên má, trên cổ, xương dưới cổ… Trên làn da trắng nõn xuất hiện nhiều vết hồng nhạt do được anh hôn.
Hai tay anh áp vào má cô, bờ môi bắt đầu phủ lên đôi môi cô.
“A…a…a…”
Ngải Ái kêu lên, đôi môi Mộc Duệ Thần càng quấn chặt môi cô. Bị anh hôn đến đau đớn nhưng cô chỉ có thể “ưm ưm” trong cổ họng, mù mịt nhìn Mộc Duệ Thần.
“Mộc Duệ Thần… Tôi xin cậu… Dừng lại đi… Dừng lại…”
Mộc Duệ Thần rời môi cô nhìn thấy cô khóc,