Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2701 lượt.

hôi lạnh giọt giọt.
Chúa ơi! Miệng con bị hư rồi. Nói nhiệt tình quá mức, sao không dừng lại được thế này. Thằng nhóc này không phải là người bình thường, chắc chắn nó sẽ quăng con xuống biển cho cá ăn.
“Cậu trong lòng tôi mãi mãi chỉ là một đứa con nít, không phải con tôi thì cũng là em trai. Em trai à, em trai định là người đàn ông của tôi ư? Mơ đi. Không có khả năng đó đâu. Cậu cứ nhốt tôi đi, không cho tôi trở về đi… Chẳng sao cả, vì tôi sẽ vẫn nghĩ cậu quá trẻ con và ngây thơ!”
Nói mỏi cả miệng, cuối cùng cũng tắt đài được rồi.
Ngải Ái thở hộc hộc, vẻ mặt hết sức khó coi, trong đó ba phần vì tức, hai phần vì nãy giờ kích động, năm phần còn lại là vì sợ Mộc Duệ Thần.
Mặt anh càng lúc càng đen thui, có thể ví như “Bao công tái thế” được rồi đấy.
Một lúc lâu sau, anh lạnh lùng quay người đi, sải bước đi ra cửa.
Rầm!
Cánh cửa to đùng được đóng lại rầm một cái chấn động cả phòng.
Ngải Ái nhắm mắt, thở hắt ra, ngã lăn xuống đất…
“Tôi thắng…”
Cô thì thầm, đưa tay vuốt mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Thật ra cô đã rất sợ.
Kể từ lúc đó, Mộc Duệ Thần biến mất. Điều này khiến Ngải Ái đi từ ngạc nhiên đến sợ hãi, cô cần phải tìm cho được Mộc Duệ Thần cho hao tâm tổn trí thế nào cũng phải tìm được cậu ta.
Tìm được cậu ta rồi cô nhất định phải nói: Mộc Duệ Thần, Ngải Ái tôi từ giờ trở đi tôi không có bất kỳ liên quan gì tới cậu, đề nghị cậu tránh xa tôi ra, không được tìm tôi gây rối.
*************
“Cậu chủ!”
Chú Giản đứng trong phòng khách lo lắng hỏi:
“Cậu chủ… Tay cậu bị thương, hãy để tôi băng bó cho cậu chủ…”
Choang!
Tiếng đổ vỡ cắt ngang lời ông. Chú giản vội im bặt. Nhưng trong lòng lại thở dài. Đó là chén cổ được làm bằng ngọc có giá trên trời. Từ lúc nãy tới giờ cậu chủ đã đập bể tới cái thứ tám…
Mặt Mộc Duệ Thần xám đi, nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài cửa sổ từ từ đứng lên.
“Chú Giản, có người nói tôi rất ngây thơ, chú thấy sao?”
“Ngây thơ ư? Làm gì có chuyện đó?”
Mộc Giản thấy khó hiểu.
“Cậu chủ từ nhỏ đã được học những kiến thức cao siêu nhất và trải qua đợt huấn luyện nghiêm khắc, giờ hoàn toàn đảm nhiệm vị trí Tổng giám đốc công ty Mộc Thị ở New York. Ông chủ cũng rất hài lòng về cậu, còn nói cậu chủ là niềm tự hào của Mộc thị…”
Mộc Duệ Thần im lặng lắng nghe, nhìn vết máu chảy dài trên tay, giọng nói khàn khàn.
“Vậy thì sao? Tôi cũng chỉ mới sống trên đời này được mười bảy năm mười một tháng hai mươi ba ngày…”
Mộc Giản nhìn lưng cậu chủ, toát cả mồ hôi hột.
Theo cậu chủ mười mấy năm nay, ông chưa bao giờ nhìn thấy cậu sầu não như lúc này, trong giọng nói còn có vẻ oán hận…
Năm năm trước, sau khi trở về, cậu chủ nguy hiểm như một quả bom không ai dám giẫm lên, nếu ai đó không cẩn thận làm sai chuyện gì nhất định sẽ bị cậu chủ trừng phạt.
Chẳng hạn như vị giáo sư ở Harvard kia, năm cậu chủ mười lăm tuổi luôn miệng khen ngợi nào là tuyệt vời, xuất chúng, nếu cậu chủ không phải là người thừa kế của Mộc thị thì ông ta rất muốn được cùng nghiên cứu thí nghiệm và huyên thuyên đáng tiếng, thật sự đáng tiếc cho một thiên tài nhỏ tuổi… Thiên tài thì không sai nhưng hai chữ “nhỏ tuổi” là hai chữ mà cậu chủ cực kỳ ghét. Thế là vị giáo sư đó chẳng những được tăng tiền lương mà còn bị cậu chủ đuổi ra ngoài.
Lương một tháng khi làm việc trong Mộc thị bằng tiền lương của một nhân viên bình thường làm việc trong vài năm khiến nhiều người ước ao, nên bị đuổi đi như thế thật đáng tiếc.
Do đó… Ông thường im lặng… Không dám nói gì… Càng ngày càng già đi… Vì ông không muốn bị cậu chủ đuổi đi…
HÁO HỨC
“Chú Giản, sao chú không nói gì?”
Mộc Duệ Thần quay lại nhìn Mộc Giản nhíu mày:
“Chú cũng thấy cô ấy nói đúng?”
Mộc Giản không biết phải trả lời thế nào, nghe có tiếng còi xe vang lên ngoài cửa sổ, phấn khởi nói:
“Cậu chủ, anh họ cậu chủ hôm trước gọi điện nói muốn tới thăm cậu. Người đã đến rồi, để tôi ra đón”.
Mộc Duệ Thần ngẩn người, nắm lấy vết thương trên tay.
“Nói tôi không có ở đây. Bảo anh ta biến đi”.
“Vâng, thưa cậu chủ”.
Chú Mộc phấn khởi chạy ra ngoài cửa, đứng trước camera đầu tiên là cúi người chào, mỉm cười nói:
“Thiếu gia, xin ngài đừng nhấn còi nữa. Cậu chủ không thích ồn ào!”
Chiếc Ferrari màu bạc sáng lóa dưới ánh mặt trời, cửa kính hạ xuống, bên xong xe là một chàng trai đeo kính mát, bật cười ngạo nghễ, chép miệng nói:
“Chú Giản, lại là chú tiếp đón tôi, mau kêu thằng nhóc Mộc Duệ Thần ra gặp tôi”.
“Thiếu gia, cậu chủ nói cậu chủ không có ở đây và bảo Thiếu gia biến đi!”
Nghe Mộc Giản tường thuật, khóe miệng Mộc Dịch Triệt run rẩy.
“Ha ha, đúng là tư sản vô lương tâm”. Đẩy cửa xe, Mộc Dịch Triệt bước xuống xe đừng tựa người vào thân xe tháo kính mát, lạnh lùng nói. “Nghe nói cậu ta lại bắt nô lệ mới, cũng rãnh rỗi đấy chứ!”.
Anh ta bật cười, nhưng trong đôi mắt một mí là sự giận dữ, tiếng cười nghe thật kỳ quái.
Ném kính xuống đất, sau đó giơ chân giẫm lên cho nó gãy tan tành.
“Mộc thiếu gia, cơ bắp nhỉ!”
Mộc Giản mỉm cười trong màn hình camera, tỏ th