XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2719 lượt.

không?”
Cô lắc đầu.
“Cậu ta còn trẻ nên chắc có nhiều vấn đề về công việc cần thảo luận với chú chăng?”
“Ha ha. Chuyện công việc đều do một mình cậu chủ xử lý, tôi chỉ ở bên phục vụ cậu chủ không dám đưa ra ý kiến gì. Vả lại cậu chủ rất xuất sắc, điều đó là không cần thiết”. Mộc Giản dừng lại một lát rồi nói tiếp. “Tối qua cậu chủ đã hỏi tôi… hẹn hò là gì vì đây là lần đầu tiên cậu chủ đi hẹn hò… nên… cậu chủ rất chú ý, cùng nghiên cứu với tôi nguyên một đêm, hỏi tôi khá chi tiết và cụ thể”.
Ngải Ái giật mình.
“Lần đầu tiên hẹn hò cơ á…”. Cô mơ màng nói. “Mộc Duệ Thần chưa đi hẹn hò lần nào à?”
“Ngải tiểu thư đừng so đo với cậu chủ vì cậu chủ chỉ muốn cô vui vẻ”.
Cô không ngờ cậu ta lại quan tâm tới cảm xúc của cô như vậy. Và càng không ngờ rằng Mộc Duệ Thần chấp hành nghiêm chỉnh giao ước giữa cả hai…Ngoài cô ra không tán tỉnh bất kỳ ai khác.
Trống ngực đập thình thịnh, tim nhảy dựng lên, mặt cô nóng ran.
“Chú Giản… Tôi hơi mệt… Không nói chuyện với chú nữa nhé… Tôi về phòng đây”.
Cô chạy tới thang máy để về phòng… như chạy trốn.
Trong phòng, cô nhìn cầu thang dẫn lên phòng Mộc Duệ Thần. Khẽ cắn môi, sau đó bước lên.
*************
Màu chủ đạo trong phòng là hai màu trắng đen. Ngải Ái đứng trên bậc cầu thang, chắp hai tay sau lưng nhìn Mộc Duệ Thần đang ngồi trên ghế nệm.
Nhìn qua lưng anh thấy anh đang cắm cúi xem gì đó. Cô từ từ bước chân tới và rồi nhìn thấy ánh mắt sáng quắt như mắt chim ưng.
Mộc Duệ Thần nhìn thấy cô, ngước đôi mắt sâu thẳm lấp lánh tia nhìn dịu dàng.
“Là cô!”
Giọng nói nhẹ nhàng có hơi ngạc nhiên vui mừng.
Ngải Ái chắp tay sau lưng tới trước mặt anh nhìn chằm chằm vào thứ trong tay anh.
“Tôi không ngủ được lên đây thăm cậu. Cậu đang đọc gì vậy?”
Cô thề rằng cô chưa bao giờ nhìn thấy Mộc Duệ Thần cuống cuồng như lúc này. Anh giấu biến thứ cầm trong tay ra sau lưng, vẻ mặt mất tự nhiên rồi lấy gối đè lên trên, đứng dậy đối diện với Ngải Ái:
“Tôi đọc tạp chí kinh tế”.
Ngải Ái nhìn góc cuốn sổ lộ ra dòng date, lòng dấy lên một thứ cảm xúc mơ hồ… ngọt ngào…
Mộc Duệ Thần vốn dĩ rất cẩn thận lại nghiêm túc, chắc là cậu ta đang kiểm điểm tại sao lại làm cô không vui, tại sao ngày hôm nay hẹn hò trong thất bại nên mới đọc tạp chí hướng dẫn các cách để hẹn hò.
Cô vuốt vuốt tóc.
“Ừm… Thật ra hôm nay tôi rất vui… Vui lắm… Vui ghê cơ!”
“Thật chứ?”. Mặt anh ảm đảm. “Ừm!”
Nhìn Mộc Duệ Thần xụ mặt một đống, Ngải Ái nghĩ chắc cậu ta đoán được mình nói dối và cô nói vậy để an ủi cậu ta… bắt đầu thấy trách bản thân sao có thế mà diễn cũng không xong…
“Tôi nói thật đấy. Tôi không xạo cậu đâu”. Cô bước tới gần sát, hai tay đặt lên hông anh, ngước mắt cười lấp lánh. “Do lần đầu tiên tôi đi hẹn hò lại ở trời Tây… nên cũng hơi choáng chút xíu… Cậu bỏ qua đi…”
Mộc Duệ Thần ôm vai cô:
“Có thật là lần đầu tiên không?”
“Ừm!”. Cô áp mặt vào ngực anh, lắng nghe tiếng trái tim anh đập thình thịch. “Cậu cũng thế à?”
“Tôi?”. Anh quay mặt đi, môi giật giật trả lời. “Hẹn hò rất nhiều lần”.
Ngải Ái cười khẽ, nghe tiếng tim anh chàng càng đập nhanh hơn. “Xạo!”
Sau đó Ngải Ái cũng chẳng hơi sức đâu mà hỏi dò, buông tay ra, cười với anh:
“Chúc ngủ ngon. Tôi đi ngủ đây”.
“Ngủ ngon!”. Anh vén tóc cô, đặt một nụ hôn lên trán. “Phải mơ thấy tôi!”
Ngải Ái dở khóc dở cười, nhỏ giọng mắng:
“Chưa thấy ai bắt người khác phải mơ thấy mình. Muốn gây sự à!”
Nói xong, cô quay người định chạy xuống cầu thang lại bị anh nắm cánh tay kéo lại.
“Cô quên một việc”. Mộc Duệ Thần lẳng lặng nói. “Cô không biết phải nói gì sau mỗi lần hẹn hò à?”
Cô~~~
Ngải Ái nghĩ ngợi sau đó dịu dàng nói:
“Cảm ơn cậu đã cho tôi một ngày hẹn hò thú vị”.
“Chưa đúng!”
“Ừm!”. Tim đập thình thịch. “Lần sau hai ta lại hẹn hò tiếp”.
“Vẫn chưa đúng…”. Anh cau mày. “Không phải câu này…”
Ngải Ái mơ màng hỏi:
“Tôi phải nói gì cậu mới chấp nhận đây?”
“Cảm giác…của cô đối với tôi…”
Cảm giác ư? Cô đau đầu nghĩ.
Anh thấy cô đăm chiêu nghĩ ngợi liền bước lên trước, đưa tay lên vuốt má cô:
“Ái Ái, tôi yêu em”.
Sặc! Gì đây trời!
Hình như cô nghe có tiếng thiên thạch rơi xuống đâu đó và nổ tung.
Môi cô run rẩy lắp bắp, không còn biết mình đang nói gì:
“Tôi… Tôi… tôi cũng thế….”
“Thật chứ?”
Mộc Duệ Thần ngước mắt:
“Nói ra rồi tuyệt đối không được rút lại”.
“Không cho rút lại ư?”. Ngải Ái không hiểu ý của anh. “Cậu muốn tôi chịu trách nhiệm gì ở đây?”
“Giống như em ký khế ước chung thân ở bên tôi suốt đời… còn nếu em phản bội… hậu quả em phải gánh chịu em cũng biết rồi đấy…. Ha ha”.
Nghe Mộc Duệ Thần nói mà Ngải Ái lạnh sống lưng, ngước đôi mắt đáng thương lên:
“Tôi rút lại!”.
“Mơ đi!”
Ngải Ái hừ một tiếng, chẳng qua do câu tỏ tình của cậu ta mà cô buột miệng nói thôi chứ có đánh chết cô cũng không nói như thế.
Gương mặt Mộc Duệ Thần sáng bừng. Anh ghé vào tai cô, nửa như ra lệnh nửa như dụ dỗ:
“Bé con. Để chứng mình tình yêu của em dành cho tôi, đêm nay hãy ngủ ở đây”.
Ngải Ái cụp