Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2718 lượt.

cô nhìn thấy hết không sót một chỗ. Cô cũng từng quấn lại khăn tắm cho tôi. Như thế có công bằng không… Giờ tôi muốn cô trả nợ tôi. Điều đó có gì sai…”
Ngải Ái há miệng định mắng ngược trở lại thì bỗng dưng thấy cả người mát mát, cúi đầu nhìn xuống đã thấy bộ vest đã bị cởi ra rớt xuống đất.
Cô há hốc miệng, khủng khiếp quá, thằng nhóc này không phải đang cởi đồ mà là xé đồ.
Bộ vest đó là hàng cao cấp đã bị nó xé rách nát tả tơi vung vãi dưới đất.
Cầm bộ đồ cô chọn, Mộc Duệ Thần tròng vào người cô, rồi nâng cánh tay cô lên làm như cô là con búp bê. Đến quần thì anh nghĩ ngợi rồi nói:
“Ngồi xuống giường đi!”
Ngải Ái khóc thầm trong lòng, nghe theo chỉ thị của anh, ngồi xuống giường. Anh khom người cầm chân cô lên nhẹ nhàng như đang nâng một vật quý xỏ vào ống quần… Cuối cùng mang giày vào chân cô, buộc quay giày rồi mới đứng lên ôm eo cô nói:
“Đẹp rồi!” [Chài! Có anh chồng nào mặc đồ cho dzợ mình như thằng nhóc này chưa chài?'>
Cậu ta coi cô như một nữ hoàng.
Mặt Ngải Ái đỏ bừng, nhìn Mộc Duệ Thần cao lớn đứng trước mặt cười với mình, rụt rè nói:
“Cậu không giống trước đây”.
“Thế nào?”
“Không biết nữa… Chỉ thấy không giống thôi…”
Mộc Duệ Thần híp mắt lại:
“Không được nói không biết!”
Ngải Ái bĩnh tình nhìn thẳng vào gương mặt đẹp trai của anh, tim đập càng lúc càng dữ dội.
Cậu ta vẫn bá đạo như trước đây nhưng lúc đó khiến người ta thấy ghét còn bây giờ lại bá đạo một cách dịu dàng…
Nhìn vào đôi mắt đen đang nhìn mình chăm chú, cô có cảm giác oxi quanh mình đang cạn kiệt thì phải.
Có lẽ không phải cậu ta thay đổi mà chính mình thay đổi.
Nghĩ đến đó, Ngải Ái lại gần sát Mộc Duệ Thần.
“Được rồi. Giờ chúng ta đi ăn sáng thôi. Người ta đói quá…”
Người ta…
Câu cô vừa nói ra khiến mặt Mộc Duệ Thần đỏ lên. Nhận ra mình nói năng lung tung, Ngải Ái xấu hổ muốn chui đầu xuống đất.
Cô đã làm nũng với anh.
Mộc Duệ Thần nhận ra điều đó và thấy tâm trạng anh phấn chấn chẳn ra. Anh rất muốn tăng lương cho toàn bộ nhân viên.
“Đi… Đi thôi…”
Ngải Ái bối rối đẩy Mộc Duệ Thần ra, sau đó chạy như bay tới cầu thang.
Mộc Duệ Thần nhìn bóng lưng Ngải Ái, ánh mắt anh chợt sâu thẳm, khó hiểu.
*************
“Cậu chủ, lúc bảy giờ sáng ông chủ có gọi điện đến!”
Mộc Giản nói với Mộc Duệ Thần lúc anh đang cùng Ngải Ái ăn sáng:
“Ông chủ có nói, anh họ cậu chủ không biết phép tắc làm nhiều chuyện mất mặt Mộc gia, cậu chủ được toàn quyền xử lý sạch sẽ…”.
Xử lý sạch sẽ…
Loảng xoảng!
Chiếc thìa trong tay Ngải Ái rơi xuống bàn phát ra tiếng động. Mặt cô lộ vẻ thất xá thần kinh.
“Mộc Dịch Triệt đã cứu tôi… Anh ta không hề có ác ý gì, do tôi cầu xin anh ta thôi… Cậu đừng…”
Mộc Duệ Thần cầm khăn chùi miệng, thản nhiên nói:
“Giữ lại. Anh ta còn có ích!”
“Vâng!”
Mộc Duệ Thần tao nhã đứng dậy, nhìn Ngải Ái mỉm cười.
“Cứ từ từ mà ăn, không cần gấp gáp”.
Anh đi tới ghế nệm ngồi xuống, sau đó mở laptop. Trên màn hình hiện ra quang cảnh cuộc hội nghị có khá đông nhân viên. Anh cầm tập tài liệu, làm một tràng tiếng Anh Ngải Ái nghe không hiểu gì vì toàn những từ ngữ chuyên ngành về kinh tế. Nghe làm gì cho phí sức, cô tiếp tục cắm cúi ăn.
Cả tuần nay Mộc Giản đều chuẩn bị những bữa sáng khác nhau. Cô ăn rất ngon và có cảm giác dường như vòng eo mình đang phình to ra.
“Cậu chủ nói muốn ra ngoài, vậy có cần người lái xe không cậu chủ?”. Mộc Giản nhìn Mộc Duệ Thần đang xử lý chuyện công ty, đứng dậy đi tới bên cạnh mỉm cười hỏi.
“Không cần. Tôi tự lái”. Mộc Duệ Thần trả lời ngắn gọn, quay sang nhìn Ngải Ái. “Bé con, no chưa?”
Nghe anh thấp giọng gọi mình như thế, mặt Ngải Ái như bị mắc nghẹn miếng thịt bò.
“No rồi…”. Cô buông nĩa xuống, quay sang hỏi. “Hôm nay cậu muốn làm gì?”
Mộc Duệ Thần ngước mắt lên, dõng dạc nói: “Hẹn hò!”






ĐI HẸN HÒ
Tòa cao ốc Empre State, tượng Nữ Thần Tự Do, quảng trường Thời đại, Wall Street, Broadway,… Ngải Ái được Mộc Duệ Thần dắt tới tất cả những địa điểm nổi tiếng ở New York. Trước đó cô mang theo tâm trạng nặng nề ra ngoài với Mộc Duệ Thần nhưng khi vừa đặt chân tới những nơi đó, cô không thể nào không há miệng cười to.
Mộc Duệ Thần nắm tay cô đi dạo trên phố thỉnh thoảng lại mở miệng nói cô không được chạy lung tung quá anh ba bước chân.
“Mộc Duệ Thần, tôi muốn chụp ảnh với tượng Nữ Thần Tự Do. Cậu thả tay tôi ra đi!”
“Không được!”
“Tôi khỏe. Đi chơi vui mà!”
Mộc Duệ Thần lái xe vào trong gara rồi đi thẳng lên cầu thang. Ngải Ái ngồi trong phòng khách chăm chú xem những bức ảnh chụp trong ngày, tấm nào cũng có mặt Mộc Duệ Thần lạnh lùng không cười lấy một cái.
Haizzz. Không biết bao giờ mới được về nước đây.
Ngải Ái thở dài, đứng dậy định đi về phòng.
“Ngải tiểu thư đã về”. Tiếng Mộc Giản vang lên sau lưng. “Tiểu thư đi chơi vui chứ?”
Ngải Ái quay đầu lại cố nặn ra một nụ cười:
“Vui… vui lắm”
“Ngải tiểu thư, tối qua tôi ở trong phòng cậu chủ tới khuya mới được đi ngủ. Cô biết tại sao