Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2714 lượt.
hởi hẳn. Đúng là cậu chủ có khác, ngay cả cách liếc mắt đưa tình cũng không tầm thường. Ngải tiểu thư thật hạnh phúc!
************
Dùng mũi chân mở cửa, sau đó giống như ôm công chúa đi nhanh vào trong phòng, đặt cô trên giường., nhắm ngay làn da trên cổ trắng mịn cắn một cái.
Sau nụ hôn dài, dùng răng xé bộ váy áo mỏng manh, trên làn da trắng nõn của cô ngay sau đó xuất hiện nhiều vết màu hồng.
Ngải Ái mơ màng biết Mộc Duệ Thần đang muốn làm gì mình liền đặt tay lên vai anh, gồng sức đẩy anh ra:
“Chờ đã… Mộc Duệ Thần… đừng… đừng làm thế”.
“Tối qua tôi đã cố gắng kìm chế, ngày hôm nay lại cho cô được nhởn nhơ. Ái Ái, đêm nay cô còn muốn từ chối tôi nữa sao?
Ngọn lửa tình dục giờ đây đã bao trùm trong mắt anh, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt Ngải Ái làm mặt cô ửng hồng, sau đó nóng ran.
Cô không có cách gì để chống lại Mộc Duệ Thần, hay đúng ra cô có chống cự cũng vô dụng vì anh quá mạnh bạo vì dục vọng trong anh bùng lên quá mãnh liệt.
“Tôi không có… Không phải đâu… Tôi không từ chối cậu”. Tay cô nắm chặt lấy áo anh, lúng túng.
Anh mừng rỡ hỏi:
“Vậy là cô đồng ý?”
“Không phải… Chẳng phải cậu chưa đủ mười tám tuổi sao?”. Cô lí nhí nói, nhìn gương mặt đẹp trai đang ghé sát vào mặt mình. “Cậu đã giao ước với tôi như thế thì hãy làm theo đúng như giao ước, được chứ?”
Chết tiệt!
Mộc Duệ Thần cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp. Anh vẫn còn bảy ngày nữa mới đủ mười tám tuổi.
“Cô chắc là cô đồng ý tôi?”. Anh nghi ngờ hỏi, áp trán lên trán cô. Hai người nhìn nhau thật lâu.
Ngải Ái can đảm từ từ nhắm nghiền mắt. Áp môi lên đôi môi nóng bỏng của anh, ngu ngơ đẩy lưỡi vào trong miệng anh, nhấm nháp bờ môi anh, thưởng thức mùi vị của anh, cảm nhận được sự nhiệt tình trong anh.
Mộc Duệ Thần chưa bao giờ được hôn một nụ hôn dịu dàng như thế này. Anh nhắm mắt lại tận hưởng nụ hôn dịu dàng chủ động của cô.
Ngải Ái rời môi anh rồi nhìn anh bằng ánh mắt ngây thơ vô tội:
“Này cậu… Coi như nụ hôn của tôi là cam kết nhé. Tôi sẽ không quỵt đâu”.
Giọng nói nghiêm túc nhưng trên mặt lại thẹn thùng, đây là đòn dụ dỗ chết người.
Mộc Duệ Thần đầu tiên nhíu chặt mày lại, sau đó mới buông cô ra, khàn giọng nói:
“Hương vị chessecake chanh cũng không tệ. Tối mai tôi muốn ăn dâu tây. Cô nhớ phải ăn”. [Trẻ con!'>
Cô hiểu được ý muốn của cậu, ngượng nghịu rụt đầu như rùa.
“Cậu muốn ăn thì tự đi mà ăn”.
“Không được!”
Mộc Duệ Thần mỉm cười gạt bỏ ý của cô, ngồi dậy, bước xuống giường.
“Hãy ngủ thật ngon. Ngày mai muốn đi đâu tôi sẽ đưa cô đi”.
Nói xong, quay người đi tới cầu thang thông giữa hai phòng.
Trên chiếc giường to đùng, Ngải Ái ôm chăn, trong tích tắt mặt không còn ửng hồng…
Chỉ còn cách kéo dài thời gian…
Cô không thể nghĩ ra bất kỳ cách nào có thể chống cự Mộc Duệ Thần, đành phải lùi một bước để tiến hai bước…
Nằm ấp xuống giường, cô nhìn khoảng trời xa lạ bên ngoài cửa sổ… Thành phố này quá lạ lẫm với cô…Mắt bắt đầu xốn xang sau đó là một hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thấm ướt lớp chăn.
Cô đơn và bất lực quá. Ở nơi này, ngoài Mộc Duệ Thần ra còn biết dựa vào ai. Nhưng bất kỳ ai cũng không thể tin được, kể cả Mộc Duệ Thần.
*************
Sáng sớm hôm sau. Ngải Ái mở choàng mắt, sau đó ngồi dậy và nhìn thấy Mộc Duệ Thần chậm rãi đi xuống cầu thang.
Anh quần áo chỉnh tề, mặt lạnh như băng nhưng khi nhìn Ngải Ái ngồi trên gường lại nở nụ cười.
“Ngủ ngon không?”. Anh đi nhanh tới giường, mềm giọng hỏi nhưng mày hơi cau lại. “Sao cứ để thế này mà ngủ?”
Cô vẫn mặc trên người bộ đồ tối qua bị anh xé tả tơi, váy còn bị rách một lỗ to làm ẩn hiện cơ thể đẹp mê người khiến đầu óc người khác không thể không nảy sinh những ý nghĩ đen tối.
Ngải Ái cúi đầu nhìn bộ quần áo thê lương mình đang mặt, vội giơ tay che ngực la lên:
“Đừng, đừng có nhìn!”. Hôm qua đã xảy ra quá nhiều chuyện khiến cô rất bấn loạn nên sau khi Mộc Duệ Thần về phòng liền ngủ ngay, không hề nghĩ tới chuyện phải thay quần áo.
“Dậy ăn sáng!”. Anh dịu dàng nói. “Tôi không thích việc phải chờ đợi. Nhớ phải nhanh”.
Ngải Ái gật đầu cuống cuồng bò xuống giường chạy vào trong phòng tắm, đánh răng rửa mặt chưa tới mười phút, sau đó lại chạy tới tủ quần áo. Lúc đẩy cửa ra, cô ngượng ngùng quay đầu nói với Mộc Duệ Thần:
“Tôi… thay đồ. Cậu ra ngoài một lát được chứ?”
Mộc Duệ Thầm im lặng không nói gì, nhìn cô đứng trước gương quíu chân quíu tay, chợt thấy tâm trạng mình rất tốt.
Anh cười. “Không thể”.
“Hả?”
Ngải Ái lấy bộ quần áo sửng sốt. Không thể ư? Cậu ta trả lời như thế mà không thấy xấu hổ.
Cô cầm quần áo che trước ngực.
“Cậu không ra ngoài tôi thay đồ làm sao được? Cậu nên biết… Ừm… Nam nữ thụ thụ bất thân…”
Anh đứng dậy rồi bước lại tủ quần áo, khoanh hai tay dựa người vào kính:
“Cô sống ở thời cổ đại à? Đừng có dùng cái cách cũ rích đó để tống tôi ra ngoài. Đừng chú ý tới tôi là được. Do cô nợ tôi nên cô phải trả”.
Giật bộ quần áo cô cầm trên tay, Mộc Duệ Thầm bắt đầu cởi bộ đồ rách nát của cô:
“Cơ thể tôi đều bị