Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng
Tác giả: Thiển Mạc Mặc
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2734 lượt.
ờ nuôi cơm không ai!
Trời mưa tầm tã, không thể nhìn rõ được con đường trước mặt nhưng không ai dám giảm tốc độ cho dù đó chỉ là một giây.
Hàng dài xe thể thao màu đen cách chiếc xe màu bạc không xa nhưng vẫn không cách nào có thể đuổi kịp.
Mộc Dịch Triệt nhìn chằm chằm về phía trước, tập trung lái xe với tốc độ ổn định, làm sao để những người kia không đuổi kịp nhưng cũng không thể lái quá nhanh khiến người nằm phía sau bị thương.
Lúc này, những chiếc xe đen bất ngờ tách thành hai hàng vòng qua hai bên thân chiếc xe thể thao màu bạc để bọc lót cho nhau nhằm làm giảm tốc độ của chiếc xe khi đến gần ga xe lửa.
Trước mặt xuất hiện ngã tư, ánh mắt Mộc Dịch Triệt lóe sáng lạnh lẽo
“Tốt, tôi sẽ chơi với các người một trò chơi”.
Nhìn qua hai bên thấy hàng xe vẫn đang dàn đội hình như hai gọng kìm buộc anh phải giảm tốc độ.
Anh cười lạnh, tay anh di chuyển rất nhanh, tăng tốc vọt lên trước, phanh lại, nhấn chân ga, đổi hướng, quay vòng xe…
Trong nháy mắt, chiếc xe nhìn như muốn lao thẳng về phía trước lại đột ngột phanh lại, lợi dụng khe hở quay đầu xe một trăm tám mươi độ lao nhanh về hướng khác.
Tiếng lớp xe ma sát với mặt đường vang lên những tiếng rít bén nhọn, hết đường này tới đường khác, cứ như giết người không kịp trở tay.
Màn trình diễn ngoạn mục trôi qua!
Mộc Dịch Triệt huýt sáo, thấy phía trước mấy là một đống hỗn độn bởi những chiếc xe mất phương hướng, có những chiếc đụng vào nhau dẫn đến hỏng hóc.
Những chiếc xe đột ngột chuyển hướng nhưng đã muộn, vì căn bản không thể đọ lại tốc độ lái xe của Mộc Dịch Triệt.
Trốn thoát thuận lợi.
Mộc Dịch Triệt không giảm tốc độ, nhếch môi mỉm cười.
Vì anh nhìn trong gương thấy một cô gái đang chép chép miệng ngủ say như một con heo nhỏ, miệng phát ra những tiếng ngọt ngào vô nghĩa…
“Ừm… Ngon lắm… Ăn ngon lắm…”
Nụ cười chợt trở nên gượng gạo, Mộc Dịch Triệt, thở dài nhìn Ngải Ái trong gương:
“Bé con, anh vì bé mà vào sinh ra tử, sao bé vẫn ngủ ngon được đến thế…”
Chờ khi cô tỉnh dậy nhất định phải hỏi xem cô mơ được ăn gì đến nỗi chảy nước miếng nhễu đầy chiếc xe quý báu của anh.
“Không được nhiều lời, lần sau tớ muốn ăn cá kho tàu, cậu phải làm cho tớ ăn… măm măm…”
Ngải Ái lại thì thầm, nở nụ cười.
Mộc Dịch Triệt lắc đầu:
“Tôi chịu thua em luôn rồi. Sao em biết món cá kho tàu là sở trường của Mộc thiếu gia anh?”
*************
Đến khi tiếng động cơ xe đuổi theo càng lúc càng xa, Mộc Dịch Triệt mới giảm tốc độ.
Mưa bắt đầu tạnh dần, anh nhìn đồng hồ. Màn truy đuổi ráo riết vừa nãy chỉ quá có mười phút.
Lộ trình phía trước sẽ tới ra khỏi thành phố, Mộc Dịch Triệt nghĩ ngợi trước hết phải nghĩ cách đánh thức bé con dậy, vì trên xe anh một mình cô đơn thế này chẳng phải quá chán sao?
Đang định dừng xe bế bé con lên ghế trước thì điện thoại anh đổ chuông điếc tai.
Vẫn là Mộc Giản.
“Mộc thiếu gia”. Cũng vẫn là giọng nói khàn khàn của lão ta.
Anh khinh thường nói:
“Ông thấy thế nào. Lộ trình của tôi đang rất suôn sẻ. Chắc chú Giản đang đắn đo xem có nên cho dừng đoàn xe đuổi theo tôi phải không. Chú đừng tiếp tục thể hiện lòng yêu mến của chú đối với tôi”.
“Chỉ e phải để Mộc thiếu gia thất vọng”.
“Hừ!”. Mộc Dịch Triệt hừ lanh. “Chú Giản ở bên Mộc Duệ Thần nhiều năm cũng đã nhiễm thói xấu của nó rồi”.
“Không còn cách nào khác thưa Mộc thiếu gia. Vị tiểu thư trên xe ngài là người của cậu chủ không lẽ chỉ cần cậu muốn là có thể ngẫu nhiên đưa người đi?”
“Cô bé chẳng qua chỉ là một nô lệ sao?”. Mắt Mộc Duệ Thần lóe sáng. “Tôi thấy, hình như không phải vậy”.
TRỞ VỀ TRONG MƯA BÃO
“Mộc thiếu gia, có lẽ cậu biết cậu chủ tạm thời sẽ không làm gì cậu nên cậu mới bốc đồng thế này… Nếu đã vậy thì để tôi nhắc cậu một điều, ngài đừng quên thân phận của ngài. Còn điều này nữa, Mộc thiếu gia vẫn là người của Mộc gia, cậu có nghĩa vụ phải bảo vệ lợi ích của Mộc gia và chấp hành mọi mệnh lệnh của cậu chủ”.
“Những lời chú nói tôi nghe phát ngán. Nếu chú không có câu gì mới thì tôi cúp máy đây”.
Giọng nói Mộc Dịch Triệt lạnh như băng, dường như ẩn chứa bên trong là sự tức giận ngầm.
Tập đoàn Mộc gia lại có một thằng con riêng với dòng máu dơ bẩn – Câu này từ nhỏ anh đã nghe không biết bao nhiêu lần.
“Lần này không chỉ muốn nhắc nhở thiếu gia chú ý nhìn ra phía sau mà còn muốn nói cho ngài biết, hãy nhìn về bốn phía”.
Mộc Giản vừa nói xong, Mộc Dịch Triệt nhìn thấy phía trước xuất hiện đèn xe chói mắt và nhận ra đúng là có một hàng xe ô tô dàn hàng ngang.
Anh đặt điện thoại xuống và phát hiện chiếc thể thao màu bạc của anh đang kẹt giữa ngã tư và xung quang đều có người và xe của Mộc gia phong tỏa.
Mộc Giản mặc đồ vest đứng cạnh một chiếc ô tô phía trước, tắt điện thoại, giơ tay chào Mộc Dịch Triệt:
“Xin chào Mộc thiếu gia”
Mộc Dịch Triệt dừng xe lại, ngón tay nắm chặt lên vô lăng.
Cửa xe được quay xuống, anh nhìn Mộc giản cười tươi rói đứng bên ngoài:
“Phiền ngài chăm sóc Ngải tiểu thư rồi, giờ hãy để tôi đưa tiểu thư đi”.
Anh không nói gì và