XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dịu Dàng Yêu Em

Dịu Dàng Yêu Em

Tác giả: Thiển Mạc Mặc

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2767 lượt.

ư nhấc một con gà con đưa lên tầng trên cùng, xách thẳng tới phòng Tổng giám đốc rồi gõ cửa đẩy cô vào trong.
Cô ước gì có cái lỗ nẻ dưới nền để chui xuống vì tất cả mọi người đều đang nhìn cô bằng ánh mắt kinh sợ, đặc biệt là cô nàng tiếp đón cô lúc nãy, mắt mở to như quả trứng gà… Ôi, cô xấu hổ quá đi mất!
“Tổng giám đốc, chúng tôi đã đưa người tới đây!”
Cuối cùng chân Ngải Ái cũng được chạm đất. Sau khi báo cáo xong, viên an ninh thả cô ra rồi đi ra ngoài. Cô ngước mắt nhìn Mộc Duệ Thần đang ngồi trên chiếc ghế da màu đen, nhìn cô cười phá lên:
“Tự đi lên có tốt hơn không?”
Cô hừ một tiếng quay lại mở cửa nhận ra cửa đã khóa.
Mộc Duệ Thần nhỏm người đứng dậy, đủng đỉnh đi tới đứng sau lưng cô.
“Vừa mới đến định đi đâu nữa?”






BÉ CON ĐẾN TÌM TÔI À?
Ngải Ái quay lại, cả người liền bị Mộc Duệ Thần ôm cứng.
Anh ôm ghì cô còn cô thì không ngừng giãy dụa, nắm chiếc chiếc cằm xinh đẹp:
“Bé con đến tìm tôi à?”
Hỏi nhảm hết sức. Không tìm cậu thì tôi đi tìm quỷ satan chắc!
“Cậu!”
Ngải Ái quay mặt đi muốn tách khỏi anh vô tình để má lướt qua đôi môi anh cứ như được gió xuân thổi thốc qua, ấm áp quyến luyến.
“Phủ bởi gai…Cũng tại cậu cả thôi”. Cô lí nhí nói, sau đó nắm chặt lấy cánh tay của anh đang vòng qua eo mình. “Buông tay ra, tôi muốn về!”
Mộc Duệ Thần vẫn ôm cô thật chặt, mặc kệ cho cô giằng co bế cô lên đặt nằm trên ghế nệm lớn.
“Chủ động tới tìm tôi để nói rằng em đầu hàng tôi đúng không?”
Ngải Ái trừng mắt không cự nự:
“Tôi không thua! Nếu đã thế thì chiến tranh lạnh giữa chúng ta vẫn tiếp tục. Do trùng hợp với việc chú Giản nhờ nên tôi không nỡ từ chối thôi”.
Lại bắt đầu như con nhím xù lông.
Anh nhìn cô một lúc rồi buông cô ra, hờ hững nói:
“Em muốn đi thì đi đi. Không ai ngăn cản”.
Nếu là mọi khi chắc chắn Ngải Ái đã đứng dậy rồi bỏ đi.
Nhưng lúc này…
Cô nhớ lại chuyện mình đã hứa với Thang Tiểu Y sẽ trở về trong điện thoại. Ngập ngừng một lúc, sau đó Ngải Ái vươn tay vòng qua cổ Mộc Duệ Thần vùi mặt vào trong lồng ngực của anh, giọng nói nửa như đe dọa nửa như đang xấu hổ:
“Trừ khi cậu tống tôi ra ngoài còn không tôi không đi đâu cả. Đừng có mơ!”
Nói xong, mặt Ngải Ái đỏ ửng, không dám ngẩng đầu lên chỉ biết vùi mặt vào trong ngực anh dỏng tai nghe câu trả lời.
Một giây sau, cả căn phòng chìm trong yên tĩnh.
Cô không nghe Mộc Duệ Thần trả lời chỉ có thể nghe tiếng tim Mộc Duệ Thần đập thình thịch. Ngải Ái cố nén cười.
Từ từ ngẩng đầu lên nhìn mặt Mộc Duệ Thần đỏ lên, cô trách:
“Cậu làm sao vậy… Sao không nói gì cả?”
KHÔNG NÊN Ở ĐY
“Lúc này…” Đôi mắt Mộc Duệ Thần lấp lánh có phần chịu thua và bối rối. “Tôi biết nói gì đây…”
Ngải Ái đặt tay lên ngực anh càng cảm nhận được trái tim anh đập càng lúc càng nhanh.
Cô rút tay lại nhìn anh nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt:
“Lúc nào cũng làm bộ già dặn nhưng lúc này nhìn cậu thật trẻ con”.
Mộc Duệ Thần đột ngột cúi đầu xuống trừng mắt:
“Nếu em không muốn bị tôi ném từ trên này xuống thì đừng nhắc lại hai chữ đó”.
Ngải Ái phồng má thổi một cái rồi nhoẻn miệng cười:
“Hì, thật ra tôi thích cậu thẳng thắn”.
Cô đưa tay vuốt ve lông mày của anh:
“Cậu biết không Mộc Duệ Thần. Lúc cậu bắt tôi đưa tới đây rồi tôi biết được thân phận thực sự của cậu tôi đã bị sốc. Nhưng dần dần tôi càng ngày càng thấy khâm phục cậu, có lúc muốn nổi đóa lên với cậu nhưng chẳng thể làm được gì. Không ngờ năm năm rồi không gặp, nhận ra… cậu rất hay cau mày. Nói thật nhé, mới mười tám tuổi đừng nên thế… Hình như cậu đang mang trên vai rất nhiều thứ…Do thế nên tôi không thể làm gì”.
Hàng lông mày đang cau lại được ngón tay trắng nõn vuốt ve, Ngải Ái nhìn thấy mặt anh càng đỏ lên.
Nhìn anh như thế có thể khiến tim người ta đập loạn nhịp. Nếu không còn vẻ ngoài uy nghiêm và đằng đằng sát khí, anh sẽ trở thành một chàng trai đẹp trai cao ngạo.
Mộc Duệ Thần nắm tay cô, nhẹ nhàng đưa xuống dưới, nhìn vào mắt cô:
“Em đang thổ lộ với tôi phải không?”
Ngải Ái sửng sốt, rút tay lại quát:
“Làm gì có. Ai nói tôi đang thổ lộ?”
“Em vừa nói em thích tôi”. Anh nhấn mạnh. “Đó không phải là thổ lộ thì là gì?”
Cô im lặng không nói. Rõ ràng cô nói cô thích anh thẳng thắn mà anh lại bỏ bớt vế sau.
“Mặc kệ cậu muốn nghĩ sao thì nghĩ”. Ngải Ái chợt nhận ra mình đang ngồi trên đùi anh, liền vùng vẫy muốn ngồi xuống ghế. “Cứ cho là hôm nay tôi đến đây là vì muốn làm hòa với cậu nhưng cậu phải buông tôi ra đi chứ. Cứ ôm ôm thế này sao tôi trao đổi với cậu một chuyện được chứ”.
Anh vẫn không buông cô ra mà giúp cô ngồi thẳng người, tay vẫn vòng hai eo:
“Em muốn nói gì nói đi”.
“Này cậu!”
“Lâu rồi tôi không được ôm em!”. Giọng anh khá nghiêm túc, thấy cô vẫn còn giãy nãy, bất mãn nói. “Nếu đã làm hòa rồi thì ôm một chút có sao đâu?”
Có một từ đã được mặc định trong bộ nhớ của Ngải Ái dành cho Mộc Duệ Thần đó là “đểu giả”
“Ờ, được thôi!”. Ngải Ái thở dài. “Tại sao Thang Thang lại biết