Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.
gười dẫn chương trình, không khỏi chán nản nhìn bọn họ.
“Tôi không thể không tuyên bố,” Anh ta nói, “Thứ tự hôm nay của hai người là…… thứ hai từ dưới lên.”
“?” Tri Kiều và Chu Diễn không dám tin mở to mắt nhìn nhau.
Người dẫn chương trình nhún vai: “Còn một đội chơi nữa, ngày hôm qua ở vị trí thứ tư, xuất phát trước hai người, nhưng trong quá trình của cuộc đua xe đạp leo núi việt dã, bọn họ vì quá nôn nóng hấp tấp, nên đã để quên bản đồ và la bàn ở trạm nghỉ chân, sau đó lại đi nhầm vào lối rẽ khác, cho nên mãi một tiếng đồng hồ sau họ mới đến điểm xuất phát để đuổi theo. Vì vậy…… bọn họ chắc chắn đã bị loại, hôm nay hai người đứng ở vị trí thứ hai từ dưới lên.”
Tri Kiều toét miệng cười, Chu Diễn cũng thế, khóe miệng hai người đồng thời mỉm cười vận mệnh cứt chó. Giây tiếp theo, hai người ôm chầm lấy nhau, những giọt mồ hôi của anh rơi trên vai cô, của cô rơi trên vai anh, cơ thể hai người kề sát với nhau, nhưng lần đầu tiên Tri Kiều cảm nhận rõ ràng, đây là lời chúc mừng lẫn nhau đối với vận may của hai người, không pha trộn bất cứ một nhân tố nào cả —— bọn họ cùng chia sẻ niềm vui của đối phương, không có bất kì điều gì khác.
Một lát sau, bọn họ buông nhau ra, Tri Kiều nghĩ, sao bọn họ lại ngốc vậy chứ, chỉ là không bị loại, lại vui vẻ giống như đạt được quán quân vậy. Nhưng cô vẫn không nhịn được cười, bởi vì: Bọn họ vẫn còn cơ hội chiến thắng, thật sự là quá tốt rồi!
“Đi thôi, tôi đưa em đến xe cứu thương.” Nói xong, Chu Diễn dìu cô tập tễnh đi về phía xe cứu thương của tổ chương trình.
Ở trong xe, bác sĩ đi theo đoàn đang rửa sạch miệng vết thương của Tri Kiều, thay thuốc mỡ, xịt thuốc giảm đau.
“May là, vết thương ở đầu gối của cô chỉ là ngoài da, mắt cá chân bị trật cũng không nghiêm trọng lắm.” Bác sĩ nói.
“Thật sao?” Chu Diễn muốn xác định lại một lần nữa.
“Đúng vậy.” Bác sĩ kê đơn thuốc, dặn dò lại một lượt, sau đó mới cho bọn họ đi.
“Em thật không dám tin,” quay trở lại xe, Tri Kiều nói với Chu Diễn, “Đó chính là đội chơi mà chúng ta đã gặp ở trạm nghỉ chân, lúc ấy anh bảo em nhanh chóng vượt qua, sau đó chúng ta trốn ở một khúc cua, bọn họ lướt qua ngay cạnh chúng ta.”
Chu Diễn làm biểu cảm “Đúng thế” với cô.
“Sao lúc ấy anh bảo em đừng dừng lại, còn trốn trong khúc cua?”
Chu Diễn uống một ngụm nước, ngừng một lúc, rồi mới trả lời: “Tôi quan sát bọn họ, trên hai người đó đều thể hiện sự mong muốn thành công cực kì mãnh liệt.”
“Tất cả mọi người đều muốn mình thắng cuộc thi này.”
“Đúng vậy,” vẻ mặt anh thong dong, “Nhưng tính cách bọn họ khá là lỗ mãng. Người như vậy, chỉ thích hợp làm theo kế hoạch có trình tự tiết tấu để hoàn thành trận đấu, một khi tiết tấu của bọn họ bị phá hỏng, thì sự cố cũng dễ dàng xảy ra.”
Tri Kiều bỗng nhiên bừng tỉnh: “Cho nên anh mới bảo em đừng có dừng.”
“Ừ, vốn dĩ kế hoạch của họ là nghỉ ngơi tại mỗi trạm nghỉ chân, khi chúng ta đột nhiên vượt qua, bọn họ cảm thấy hoảng hốt, có lẽ đây cũng chính là lúc vội vã bỏ quên bản đồ và la bàn, sau cũng bởi vì lỗ mãng mà mắc phải sai lầm…… tất cả đều là suy đoán của tôi thôi, dù nói gì đi nữa, thì cuối cùng chúng ta cũng không bị loại.”
Tri Kiều nhìn sườn mặt điềm nhiên như không của Chu Diễn, cô bỗng nhiên hiểu ra, vì thành công, anh lại suy tính một chút…… Nhìn qua chỉ là chi tiết rất nhỏ bé, vô nghĩa, khi cô còn đang ăn đồ ăn nhanh ở nhà ăn, anh lại ung dung thản nhiên quan sát những người khác.
“Anh thật đáng sợ.” Cô buột miệng nói ra.
Chu Diễn quay đầu nhìn cô, biểu cảm từ dịu dàng biến thành bình tĩnh: “Vậy thì, em sợ tôi sao?”
Tri Kiều còn đang thở hổn hển, không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào, cuối cùng, cô nhếch miệng, nói nhỏ: “Không…… một chút cũng không.”
Tối nay, bọn họ nghỉ chân ở thị trấn tại cảng Campbell cách “Twelve Apostles” gần 10 phút đi xe, nơi này vẫn chỉ có “nhà dân” không có khách sạn. Nhưng điều làm cho Tri Kiều cảm thấy đau đầu là, khi bọn họ mở cửa phòng ra, lại phát hiện bên trong chỉ đặt một chiếc giường đôi cực kì to.
“Tôi ngủ ở sofa cũng được.” Tri Kiều đứng sững sờ ở cửa, Chu Diễn đã kéo hành lí đến bên cạnh sofa, bắt đầu thu dọn.
“À……” Cô không phản đối, chỉ là có phần không được tự nhiên. Cô cố gắng buộc bản thân không nghĩ tới chuyện này, bởi cô đã quyết định trong quá trình diễn ra cuộc thi sẽ gạt bỏ hết thảy “Tư tâm tạp niệm” với Chu Diễn, việc quan trọng nhất là phải tập trung sức lực hoàn thành cuộc thi.
Ăn xong bữa tối, đạo diễn tổ chương trình tìm Tri Kiều và Chu Diễn nói chuyện, nguyên nhân là lúc bọn họ trong trận đấu việt dã ở vùng núi đã tự tiện tắt microphone, sau khi hai người cam đoan sự việc này sẽ không xảy ra lần nữa, đạo diễn thả bọn họ đi.
“Này,” Lúc trở về, lão Hạ gọi Tri Kiều vào phòng mình, “Chu Diễn đâu?”
“Anh ấy đến nhà ăn, sao vậy?”
“Có thứ này cho cô xem.”
“Gì vậy?”
Lão Hạ cắm camera vào tivi, màn hình tivi bắt đầu chiếu một đoạn cô leo núi. Lúc ấy cô đang chuẩn bị leo tiếp, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi tuôn ra như mưa. Màn hình chuyển sang phía Chu Diễn, hắn đứng ở mộ