XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.

ng tệ.”
Chu Diễn không nói gì, tiếp tục lái xe, khoảng 5 phút sau, bọn họ đã đến trước một ngôi nhà gỗ, đèn trong phòng sáng lờ mờ, hai người liếc nhau một cái, dường như không chắc chắn có phải nơi này hay không, nhưng cũng không có con đường nào khác.
“Anh nói trong đời người cơ hội gặp mấy bà phù thủy chuyên ăn trẻ con là bao nhiêu?” Tri Kiều hỏi.
“So với cơ hội gặp phù thủy không ăn trẻ con thì lớn hơn một chút.” Nói xong, Chu Diễn tắt xe, mở cửa đi ra ngoài.
“……”
Trong bóng đêm không nhìn rõ nhà gỗ có màu sắc gì, nhưng có thể khẳng định rằng, trong này không có phủ thủy chuyên ăn trẻ con gì cả —— đương nhiên cũng không có phù thủy không ăn trẻ con —— bởi vì bên ngoài cửa treo một tấm biển quảng cáo, mặt trên có ghi thời gian mở cửa hải đăng và tiêu chuẩn thu phí.
Chu Diễn đẩy cửa vào, nhìn qua một ông lão hói đầu, hình như là nhân viên, đang ngủ gục phía sau cái bàn gỗ tròn
“Chào buổi sáng.” Chu Diễn cố ý nói to.
Ông lão lập tức tỉnh lại, nhìn thấy bọn họ, tươi cười: “Hai người đến rồi à, đến sớm hơn tôi tưởng tượng.”
Bọn họ lấy bức thư gợi ý, bên trong có một câu hỏi lựa chọn, Chu Diễn liếc nhìn Tri Kiều: “Như vậy, em muốn ghép một bộ từ 288 mảnh thành một bức tranh hoàn thiện, hay chơi trò chơi ô chữ gồm 26 câu?”
Tri Kiều nghĩ một lúc: “Cái này hình như hỏi em muốn chọn an toàn hay mạo hiểm đây.”
Chu Diễn gật đầu: “Ghép tranh thì trong một ngày là ghép xong, nhưng trò chơi ô chữ thì…… Có lẽ cả đời em cũng không giải được.”
“Anh thấy thế nào?”
“Tôi nghe theo quyết định của em.”
“Nhưng anh là đội trưởng mà.”
“Được rồi,” Chu Diễn nói, “Tôi đếm đến 3, chúng ta cùng nhau nói ra lựa chọn của mình.”
“Được.”
“1,2,3 ——”
“Trò chơi ô chữ.”
“Trò chơi ô chữ.”
Hai người bất đắc dĩ nhìn nhau cười, hóa ra trong nội tâm, bọn họ đều là những người thích mạo hiểm.
Chu Diễn đánh thức lão Hạ đang ngủ trên xe, đưa ông ta vào trong nhà gỗ. Đầu kia của ngôi nhà cũng có một cánh cửa, ông lão phát cho mỗi người một cái đèn pin, đưa bọn họ ra ngoài từ cánh cửa kia. Bên ngoài là một con đường nhỏ, đi qua cách đó không xa là một căn phòng nhìn thoáng qua như được xây từ xi măng. Bốn phía vẫn là một mảnh tối đen, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ bờ ở đâu đây, Tri Kiều bám sát bên cạnh Chu Diễn, ông lão mở cửa căn phòng xi măng, bọn họ mới phát hiện bên trong đèn đuốc đã sáng trưng.
“Đây từng là phòng làm việc của nhân viên bảo vệ ngọn hải đăng.” Ông lão giải thích. Ông dẫn bọn họ vào trong phòng, bên trong bày biện rất đơn giản, cửa sổ bằng gỗ, cái bàn, ghế dựa, trên bàn có một tấm bìa các-tông to, mặt trên vẽ rất nhiều ô vuông, là để dùng cho trò chơi ô chữ, bên cạnh còn có một cây bút màu đen, nhìn thoáng qua, mọi thứ nơi này đã đầy đủ.
Chu Diễn lấy tờ giấy câu hỏi từ tay ông lão, sau khi chúc họ may mắn thì ông lão liền lui ra ngoài.
“Bắt đầu đi.” Anh không nói nhiều, dường như bắt đầu từ giờ phút này, anh lại biến thành một Chu Diễn cố chấp, tự phụ, nhưng cũng thẳng thắn, nghiêm túc kia.






“So sánh với hiền phụ sinh hiền tử thời trước. Xuất xứ từ [Tam Quốc Chí, Ngô thư, Gia Cát Khác* truyện'> (Chỗ này có thể hiểu là Gia Cát Khác Truyện trong Ngô Thư từ Tam Quốc Chí) chú dẫn [Giang biểu truyện'>.” Tri Kiều sau khi đọc xong, không biết là lần thứ mấy ngẩng đầu, dùng nét mặt tràn đầy sùng bái và ngẩn ngơ nhìn Chu Diễn, đợi anh đưa ra đáp án.
(*) Gia Cát Khác (203 – 253) Gia Cát Khác là tướng lĩnh và phụ chính đại thần của Đông Ngô trong thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc.
Trên đời này không có gì là anh không biết, từ cuốc chân đỏ (1) cho đến học thuyết Epicurean (2), từ địa hình Karst (3) cho đến triết học gia nổi tiếng Socrates (4)…… thậm chí anh còn được gọi là Ramesses II. “Anh là vua giải đố chữ sao?!” Trong đầu Tri Kiều đều là thắc mắc như vậy. Nếu như đầu óc con người phân cấp bậc, không biết đầu óc cô kém anh bao nhiêu cấp đây?
(1) Cuốc chân đỏ, là loài chim thuộc họ Gà nước, phân bố ở Nam Á và Đông Nam Á.
(2) học thuyết Epicurean một trường phái tư tưởng nổi tiếng trong triết học văn hóa Hy Lạp cổ đại kéo dài đến 600 năm, người khai sinh là Epicurus (sinh năm 341 trước CN tại Samos – mất 270 trước CN tại Athens)
“Câu hỏi cuối cùng,” Tri Kiều như trút được gánh nặng, sự lựa chọn của bọn họ là đúng, nếu chọn ghép tranh, có lẽ bây giờ bọn họ mới chỉ đang làm phần đầu mà thôi, “Lý luận được đưa ra từ Albert Einstein, cũng được gọi là ‘hố bụi’. (灰道)
Chu Diễn quay đầu lại nhìn Tri Kiều, trong ánh mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng mà trước nay chưa từng có, anh lại nhìn vào tấm bảng câu hỏi, do dự nói: “Căn cứ vào sự nối tiếp trên bảng câu hỏi, thì có hai chữ, chữ thứ hai là ‘Hố’?” (洞)
Tri Kiều gật đầu.
Anh đứng im trước tấm bảng câu hỏi, theo bản năng cắn móng tay cái, điều đó có nghĩa là….. vua giải đố chữ cũng có lúc bị hóc.
“Anh không biết sao?” Tri Kiều kinh ngạc nhìn anh.
Dù không tình nguyện lắm, nhưng anh vẫn nhún vai, tỏ vẻ cô đã nói đúng.
“T