Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.

ia đang đi về phía điểm cuối.
Xe đạp của Tri Kiều đang dựa vào một bên núi, lúc đến gần, cô từ trong vòng tay của Chu Diễn nhảy xuống, khập khiễng dắt xe chạy nhanh về điểm cuối.
Bọn họ chắn chắn là đội cuối cùng —— khi lấy được bức thư gợi ý mới trên tay nhân viên chế tác, Tri Kiều thất bại nghĩ như vậy —— nhưng cô không định biểu hiện sự chán nản ra bên ngoài, bởi cô bỗng nhiên ý thức được, cô và Chu Diễn không phải là hai người riêng lẻ, mà là cùng một đội. Dù cho trong lòng cô rất khó chịu chật vật, tuyệt đối cũng không để Chu Diễn biết.
Lão Hạ đã đưa ô tô của bọn họ đến, kinh ngạc và lo lắng ở trong xe chờ hai người. Tri Kiều khập khiễng đi về phía chiếc xe, cô phát hiện Chu Diễn cũng không nhanh hơn cô là bao nhiêu —— bọn họ đều mệt muốn chết rồi, nhất là Chu Diễn.
“Để em chạy xe.” Cô nói với anh.
“Nhưng chân của em ——”
“—— chân bị thương là chân trái.” Cô kéo cửa xe, cắn răng chịu đựng ngồi vào, ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt kiên quyết.
Chu Diễn nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cô, có lẽ là muốn tìm gì đó trên mặt cô, nhưng là gì chứ?
Cô không biết.
“Được rồi.” Anh gật đầu, ngồi vào vị trí phó lái.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Chân của cô sao lại bị thương? Hai người đã gặp chuyện gì sao?!” Lão Hạ ngồi ở ghế sau cực kì sợ hãi, mồm liên tục hỏi.
“Chúng tôi……” Tri Kiều và Chu Diễn không hẹn mà cùng mở miệng, rồi cùng ngừng lại đưa mắt nhìn nhau.
Chu Diễn thở không ra hơi, nheo mắt nhìn hẻm núi cách phía sau Tri Kiều không xa, mỉm cười kì quái: “Chúng tôi gặp phải tàu ngầm màu vàng.”
“Tàu ngầm màu vàng?” Lão Hạ ngỡ ngàng mở miệng.
Tri Kiều buông phanh tay, chân phải thả lỏng phanh xe, nhấn chân ga xuống. Dù thỉnh thoảng chân trái vẫn nhói đau, nhưng cô vẫn cười rộ lên:
“A, đúng vậy, tàu ngầm màu vàng*.”
(*) Yellow submarine






Đi qua đoạn đường xuống dốc, bỏ lại phía sau những cánh rừng mưa nhiệt đới cao vút, hai bên đường quốc lộ là những cánh đồng cỏ mênh mông thẳng cánh cò bay.
“Windows desktop* trở về rồi.” Lão Hạ quay thẳng camera về phía ngoài cửa sổ.
(*) ý lão Hạ là phong cảnh bên ngoài giống như là màn hình khởi động của Windows
Chu Diễn tựa lưng vào ghế cười khẽ, anh dường như đã lấy lại được tinh thần, cũng nhoài đầu ra ngoài cửa sổ xem phong cảnh. Lúc này bọn họ đang đi qua rừng mưa, đi về phía cảng Campbell, đây là con đường thu hút nhiều ống kính của nhiếp ảnh gia nhất trong toàn bộ Great Ocean Road, điểm đến tiếp theo của bọn họ là “Mười hai sứ đồ” [Twelve Apostles*'> nổi tiếng, thuộc bang Victoria, thậm chí cụm nham thạch nổi tiếng nhất của toàn bộ Australia đều lặng lẽ nằm trên đường bờ biển phía cực nam.
(*) Twelve Apostles
“Không, không phải!” Chu Diễn trợn mắt nhìn ông.
Lão Hạ lắc đầu, dường như cũng không định chất vấn đến cùng, chỉ vỗ bả vai Tri Kiều, nói: “Cô cẩn thận chút, cuộc thi này cũng không phải trò đùa.”
“…Tôi hiểu.” Tri Kiều trả lời.
“Này! Hai người xem kìa!” Tiếng lão Hạ ngạc nhiên, phản chiếu trong tầm mắt là đại dương mênh mông bát ngát không thấy bờ.
Từ hẻm núi vùng duyên hải nhìn từ trên xuống, biển như biến thành hình dạng khác, màu của biển được đan xen giữa hai màu xanh nhạt và xanh đậm, như hòa tan thành một thể với bầu trời. Chu Diễn mở cửa thông gió trên mui xe, vươn tay ra, cảm nhận sự mơn trớn của gió biển trên các ngón tay.
“Đứng trước thiên nhiên, chúng ta mới có thể cảm nhận được mình nhỏ bé thế nào……”
Khi nói ra lời này, những đường nét trên khuôn mặt Chu Diễn trở nên dịu dàng khác thường, dường như tất cả những gì trước mắt khiến anh nhớ lại những kí ức ấm áp.
Tấm bảng chỉ dẫn màu nâu đỏ lướt qua trên đỉnh đầu bọn họ, “Twelve Apostles” chỉ cách nơi đây năm ki lô mét, những đám mây trên bầu trời dần tập trung về một chỗ, che khuất một nửa ánh mặt trời. Tri Kiều nhìn đồng hồ, bây giờ đang là ba giờ bốn mươi lăm phút chiều, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, thì ba phút nữa họ sẽ đến địa điểm kế tiếp. Tất cả tinh lực của cô đều tập trung vào con đường trước mắt, gần hai tiếng đồng hồ đến lúc này, cô hi vọng có thể nhìn thấy bóng dáng hai người chơi của đội trước, nhưng lại không thấy, hoàn toàn không thấy! Nếu không có ai trên đường nhầm lẫn, vậy tình cảnh gian nan nhất đang chờ đợi bọn họ sẽ là —— hôm nay sẽ là đội về cuối cùng, dù mới đi được một nửa chặng đường trận đấu, nhưng muốn xoay chuyển tình thế thì nói còn dễ hơn làm.
Sau khi lên xe, cô vẫn không nói nhiều, tự chất vấn trong lòng tại sao lại bị ngã —— chỉ vì đúng lúc đó bài hát xuất hiện trong đầu cô là “Yellow Submarine”?
Không, không phải.
Cô cảm thấy khuôn mặt mình nóng rát, là vì cô để ý đến Chu Diễn đến vậy, để ý đến mỗi câu anh nói, mỗi động tác anh làm, hoặc mỗi câu chuyện anh kể với cô…… Cô vẫn luôn tìm kiếm, tìm kiếm bất cứ manh mối gì để chứng minh anh với cô hoàn toàn không phải là không có tình cảm —— đây là một chuyện, một chuyện buồn cười đến cỡ nào!
Cô vì chính mình mà cảm thấy xấu hổ. Người đàn ông này muốn cùng cô đạt vị tr