Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.
u tươi.
Anh nắm thật chặt điện thoại, ánh mắt lạnh lẽo âm trầm, lửa giận nơi đáy mắt cũng dâng lên muốn tràn ra ngoài.
Anh vẫn tự nói với mình phải nhịn, chờ chuyện này giải quyết xong xuôi, anh sẽ đi tìm cô, nói tất cả mọi chuyện cho cô biết, không phải anh không cần cô nữa mà anh muốn cả đời đều ở cùng với cô, mới tạm thời đẩy cô ra.
Mà bây giờ, bọn anh đã không kịp nữa rồi. Anh có thể chịu được cô đối với anh lạnh nhạt, trợn mắt nhìn, nhưng không nhịn được cô với anh vạch rõ quan hệ.
Kỷ Lâm ném điện thoại di động lên ghế salon, áo khoác cũng không mặc chạy ra ngoài.
“Chú đi đâu vậy?” Mặt Kỷ Lãng lạnh lùng ngăn ở trước mặt anh, ánh mắt như dao sắc bén.
“Anh, đừng cản em.” Đáy mắt Kỷ Lâm đỏ ngầu như muốn nhỏ ra máu, hơi thở của anh dần dần nặng, trên khuôn mặt đều là rối rắm khổ sở “Đã kết thúc, anh để cho em nói cho cô ấy biết, em. . . . . .”
“Quay trở lại cho anh.” Kỷ Lãng cắt đứt lời của anh, đưa tay giữ cổ tay Kỷ Lâm thật chặt, giọng nói lạnh như băng trong ngày mùa đông “Kỷ Lâm, anh không có tính nhẫn nại cùng em náo loạn đâu.”
“Em náo loạn?” Kỷ Lâm khẽ uốn éo cổ tay rồi hất tay Kỷ Lãng ra, tay nắm chặt thành quả đấm vô cùng tức giận đánh vào bụng của Kỷ Lãng “Vợ của em cũng đã bỏ theo người khác, anh ở đây nói em náo loạn.”
Huyệt thái dương của anh phập phồng, bắp thịt trên mặt vì vô cùng tức giận mà không ngừng lay động, hung hăng nhìn Kỷ Lãng “Hôm nay ai cũng đừng cản em.”
“Em dám đánh anh.” Kỷ Lãng dễ dàng đón lấy quả đấm của Kỷ Lâm, nhấc chân đá một cái vào bụng của Kỷ Lâm, lạnh lùng nói “Kỷ Lâm, bàn về điều tra anh không bằng em, nhưng muốn cùng anh so quả đấm thì em còn kém xa lắm.”
Đầu óc Kỷ Lâm vì tức giận mà u mê nên đâu cần biết đối thủ của anh là ai. Anh bị Kỷ Lãng đạp một cái lảo đảo té xuống nửa quỳ trên sàn nhà. Đạp một cái rồi nhưng Kỷ Lãng vẫn cảm thấy chưa hết giận, lại đạp lên lưng anh một cái nữa “Cút về phòng của em cho anh, anh. . . . . .”
Anh còn chưa nói hết đã cảm thấy trước mắt đột nhiên hoa lên, dù Kỷ Lãng phản ứng hơn người nhưng lần này cũng không tránh thoát bị Kỷ Lâm lôi cổ chân, đầu gối bị giựt mạnh, cả cơ thể ngã soài trên sàn nhà.
“Kỷ Lãng, em mặc dù đánh không lại anh, nhưng em lại có tốc độ nhanh nhất để phân tích được nhược điểm từng tư thế của anh.” Kỷ Lâm đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Kỷ Lãng “Anh còn muốn ngăn em, anh tới đây. Hôm này dù bị anh đánh đến chết, em cũng phải đi.”
Anh cúi đầu nhìn Kỷ Lãng, trong mắt không sóng không gió bình tĩnh giống như biển rộng trước bão táp.
Kỷ Lãng bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh mấy giây rồi che mặt, hét to “Cút đi.”
Anh vừa dứt lời thì trong nháy mắt Kỷ Lãng đã nghe tiếng mở cửa, anh duy trì một tư thế nằm ở trên sàn nhà không động đậy. Hồi lâu, trong phòng yên lặng bỗng vang lên giọng nói tức giận của anh “Đclmm. Bị em trai quật ngã. Thật là mất mặt.”
Hoài Nghi
“Con gái, đi xuống dưới mua một thùng sữa tươi nếu không sáng sớm ngày mai Hoàn Tử không sữa uống.”. Ăn xong bữa ăn tối, ba Diệp đưa mẹ Diệp vào phòng ngủ rồi mới lại trở lại phòng bếp nhìn Diệp Chi đang rửa bát nói.
“Dạ, con sẽ xuống mua ngay.” Diệp Chi rửa sạch bọt xà bông cái chén cuối cùng rồi quay lại đáp.
“Con gái. Con đừng trách ba nhiều chuyện.” Ba Diệp nhìn cằm con gái gầy hơi nhọn, do dự một lát nhưng vẫn mở miệng nói: “Kỷ Lâm mấy ngày này làm sao lại không đến hả? Hai đứa cãi nhau sao?”
Diệp Chi nghe vậy tay run lên thiếu chút nữa bắt không được cái chén trong tay, cô miễn cưỡng nhìn ba Diệp cười cười, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra nói: “Không có việc gì, không hợp nên chia ra thôi.”
Lúc này không khí trong nhà căng cứng như dây đàn, không biết lúc nào khẽ động sẽ đứt đoạn ra.
Miệng Diệp Chi đắng ngắt như đang nuốt sống hoàng liên(*một loại thuốc bắc rất đắng), cô nắm thật chặt một góc của bồn rửa mặt để giữ cơ thể lảo đảo như muốn ngã, nước mắt từng hạt một rơi xuống. .Anh, làm sao anh vẫn chưa trở về?
Cửa hàng tiện lợi 24h dưới lầu, Diệp Chi vác một thùng sữa tươi từ trong cửa hàng ra ngoài, đi qua đường nhỏ quen thuộc không kiềm được nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, anh ngây ngốc nhìn phía sau lưng cô nói: “Người đẹp, cô té ra máu.”
Khóe môi không tự chủ khẽ nhếch lên, mắt lại dần dần ướt. Chia tay là chia tay, nhưng dấu vết anh lưu lại vẫn còn ở nơi đây. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Thậm chí việc Hoàn Tử tồn tại cũng luôn nhắc nhở cô, người kia đã từng dùng tất cả phương pháp bá đạo chen vào cuộc sống của cô và ngay lúc cô rơi vào cái bẫy đó thì anh lại rời đi.
Diệp Chi tự giễu bản thân cười một tiếng, dùng sức lắc đầu đem hình ảnh Kỷ Lâm vứt ra sau đầu quẹo qua khúc quanh. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Vốn đang đi một mình thì sau lưng lại đột nhiên truyền đến một nguồn sức mạnh, lúc Diệp Chi còn chưa kịp phản ứng đã dùng sức che miệng của cô lại, kéo cô vào một công viên nhỏ dưới lầu.
Diệp Chi hoảng sợ trợn to hai mắt, dùng cả tay chân liều mạng giãy giụa nhưng lúc thân thể xoay lại thì chợt ngừng t