Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341619

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.

ường Thụy buồn cười vỗ đầu của cô, ánh mắt dịu dàng có thể chảy ra nước “Chúng ta quen biết cũng đã 4 năm rồi, cũng coi là bạn bè tốt.”
“Này bạn bè tốt, tối nay anh đến nhà em ăn tối hay không?”
“Đi, tại sao không đi.” Mạnh Trường Thụy nhìn chằm chằm những cái nấm mèo tròn tròn, giống như nghiêm túc lại như nói giỡn “Em bỏ thuốc độc thì anh cũng ăn.”
Diệp Chi sửng sốt một lát, ngay sau đó xoay mặt lại không nói gì.
Mạnh Trường Thụy cũng không tính toán, nhẹ nhàng cười một tiếng rồi nhận lấy rau thịt trên tay cô cười cười đi lên phía trước.
Chợ cũng không xa chỉ cách nhà Diệp Chi một trường đại học C, nhưng mấy ngày nay Diệp Chi tình nguyện đi xa để mua đồ ăn, thậm chí không muốn đi đến nơi này chỉ vì chợ này gần nhà của Kỷ Lâm.
Hơn nữa, chứng sợ hãi của cô lại tái phát. Cô không dám đi đến nơi đông người, cảm giác tất cả mọi người đang nhìn mình, n cười nhạo mình, mất anh trai cũng mất đi người đàn ông của mình.
Hôm nay có Mạnh Trường Thụy và Hoàn Tử đi chung cũng đỡ hơn một chút, lúc này mới dám can đảm đi xuyên qua đại học C đang nhốn nháo.
Nhưng sợ cái gì liền đến cái đó, Diệp Chi không ngờ hai tuần lễ nay cô chỉ mới đi chợ này một lần thì đã đụng phải Kỷ Lâm.
Toàn thân anh mặc một bộ quân phục màu xanh lá cây, một cái dây lưng màu đen thắt chặt nơi eo thon càng lộ ra eo thon với đôi chân dài của anh, trên đầu vai còn có hai vạch ba sao sáng chói dưới ánh mặt trời vô cùng bắt mắt.
Cô chưa từng thấy anh mặc đồ như thế này nhưng không thể không thừa nhận, quân phục này mặc ở trên người anh vô cùng thích hợp, anh tuấn khiến người ngoài không dời mắt được.
Cô từng vuốt ve mái tóc đen ngắn ngủn của anh, sờ qua cơ bụng xinh đẹp anh, cũng đã cùng anh làm chuyện tình thân mật nhất.
Truyện của các bạn chỉ được Băng đăng độc quyền trên diễn đàn lê quý đôn
Khi đó thật sự rất vui vẻ, người đàn ông đẹp như thế này là của mình, cũng chỉ là của mình. Người kia vô cùng yêu cô, tới chỗ nào cũng ôm chặt eo của cô, bộ dáng muốn chiếm giữ cô không buông.
Nhưng đến lúc xảy ra chuyện thật sự thì anh lại hung hăng đẩy cô ra, nhẹ nhàng nói với cô rằng anh muốn kiêng dè dư luận, sau đó hai tuần lễ không hề quan tâm đến cô.
Không điện thoại, không tin nhắn, càng không giải thích. Người đàn ông này, người đàn ông đẹp trai như vậy, d∞đ∞l∞q∞đ người đàn ông là cha ruột của Hoàn Tử, từ cái thời khắc anh cúp điện thoại của cô trở đi, Diệp Chi cũng biết giữa bọn họ đã hết rồi.
Mắt của cô và anh cùng lướt qua nhau, bước chân vội vã. Phải kiêng dè, từ nay về sau người này là người xa lạ rồi, như vậy. . . . . . Đúng như lời anh nói, phải kiêng dè.
Anh không la cô, thậm chí ngay cả gọi cũng không gọi cô một tiếng. Nhưng ánh mắt vẫn đuổi theo bóng dáng của cô, cho đến khi đi thật xa. Diệp Chi giống như còn có thể cảm nhận được sau lưng có một ánh mắt cực nóng dường như có thể đốt cháy quần áo mình thành một lỗ lớn. Cô không quay đầu lại, cũng không dám quay đầu lại, chỉ có thể đi nhanh một chút, nhanh hơn chút nữa, nhanh đến khi anh không thể thấy cô được nữa mới thở phào nhẹ nhõm.
Thân thể Kỷ Lâm cứng ngắt đứng tại chỗ, tay nắm thành quả đấm thật chặt, trên trán nổi gân xanh, máu trong cơ thể như muốn tuôn ra, ép xuống làm đáy mắt đỏ ngầu, bộ dáng của anh bây giờ vô cùng dữ tợn.
Cô lại ở cùng một người đàn ông khác nói cười ríu rít, nét mặt dịu dàng. Anh cắn răng kêu ‘Ken két’, hàm răng như muốn gãy đôi, vừa nghĩ tới cô dịu dàng với người khác như đối với anh thì trong lòng anh đã không khống chế được dâng lên sát ý.
Cái gì mà Diệp Khung, cái gì mà nhà họ Lý, đi chết hết đi. Anh cái gì cũng không muốn quản. Anh chỉ muốn ôm cô vào trong ngực, nói cho cô biết anh nhớ cô bao nhiêu, nói cho cô biết anh không phải cố ý bỏ rơi cô.
Kỷ Lâm nhìn chằm chằm nơi Diệp Chi vừa rời khỏi, trong mắt đỏ như muốn nhỏ ra máu, anh vì chuyện của Diệp Khung mà ba ngày không ngủ không nghỉ bôn ba khắp nơi, cô lại nói nói cười cười cùng người đàn ông khác. Người đàn ông kia chỉ biết hơi mở miệng trêu đùa cô vui vẻ còn anh lại ở sau lưng vì cô chạy đôn chạy đáo đến gãy chân. . . . . .
Truyện của các bạn chỉ được Băng đăng độc quyền trên diễn đàn lê quý đôn
Làm sao lại không thể. . . . . . Không thể yêu anh nhiều một chút. . . . . . Người kia sao yêu cô ấy, tại sao có thể vào lúc cô ấy khó khăn nhất lại khoanh tay đứng nhìn. Còn có nhãi con kia nữa, anh đối với cậu bé rất tốt, muốn cái gì được cái đó, nâng niu bé trong lòng bàn tay, vô cùng cưng chiều, nhưng anh mới vừa mới xoay người nhìn thì bé đã nhìn anh bằng con mắt hình viên đạn khiến lòng người kinh sợ.
Kỷ Lâm đau lòng hít thở không thông, một người đàn ông cao 1m9 mà nhanh chóng khom người che ngực, ngồi chồm hổm trên mặt đất thật lâu. Gió mùa đông lạnh đến thấu xương thổi qua, mặt trời dần dần xuống núi, màn đêm dần dần thay thế ánh dương ấm áp, đêm đông tang thương lạnh lẽo, người đàn ông ngồi chồm hổm trên mặt đất ngay cả ống quần cũng run lên.
Lúc Triệu Thanh Uyển thấy tin tức cũng biết là không xong, cô không phải là một nữ sinh đ