Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
ơm đi, nhà hàng tôi cũng đã chọn xong.” Giọng Diệp Chi nghe hào hứng bừng bừng, rất có sức sống.
Lời cự tuyệt của Kỷ Lâm đến khóe miệng, cũng không tự giác biến thành, “Có, địa chỉ là gì?”
“Bá tước, một quán ăn trung quốc, ở gần quảng trường Bá tước.”
“Được, cô chờ tôi, tôi đến ngay.” Kỷ Lâm khóe môi nhếch lên, lúc đang nói chuyện đã đạp chân ga.
Còn chưa chờ Diệp Chi trả lời, lại hỏi thêm một câu, “Cô tối nay không tới đón Hoàn Tử? Ba của cậu bé đến đón hả?”
Diệp Chi bên kia dừng một lát, rồi mới lên tiếng nói: “Không phải, mẹ tôi sẽ đón.”
Quả nhiên là một người đàn ông không chịu trách nhiệm, Kỷ Lâm lại mang người đàn ông đó khinh bỉ một cách vô lý, rồi mới cúp điện thoại, vừa ngâm nga bài hát vừa hướng quảng trường Bá tước mà lái xe.
Đi được nửa đường, đột nhiên thức tỉnh. Trạng thái của anh không đúng. Anh nhất định phải vạch rõ giới hạn với Diệp Chi. Không thể dùng vẻ mặt này, nhất định phải nghiêm túc. Không thể có ý khác đối với Diệp Chi được.
Kỷ Lâm ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt nhỏ dài nhìn chằm chằm đèn đỏ trước mặt, bình tĩnh. Nhất định phải bình tĩnh.
Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, xe phát động trong nháy mắt, ánh mắt của anh liếc về bên cạnh cửa sổ xe. Nhưng ở đó không có vẻ mặt nghiêm túc, trên mặt của anh rõ ràng là cười khúc khích không che giấu được.
Kỷ Lâm đến nhà hàng thì đã hơn bảy giờ, đường đi cũng không xa, thế nhưng anh lại đi tận một canh giờ. Không biết thế nào, tối nay lại kẹt xe, làm cho Kỷ Lâm vô cùng buồn bực, chỉ sợ Diệp Chi chờ lâu.
Thật may lúc anh đẩy cửa đi vào là thấy khuôn mặt tươi cười của Diệp Chi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đi tới kéo ghế ngồi ra, “Thật xin lỗi, đã để cô đợi lâu.”
“Tôi cũng chỉ vừa tới.” Diệp Chi lắc đầu một cái, cầm thực đơn đưa tới trước mặt Kỷ Lâm, “Gọi đồ ăn đi.”
“Cô gọi đi, tôi không kén ăn.” Kỷ Lâm cầm thực đơn đẩy tới trước, cuối cùng thêm một câu, “Đừng khách sáo, tôi nói thật đó.”
“Phốc.” Diệp Chi cười cười, ngượng ngùng trong nháy mắt tan thành mây khói, cô mở thực đơn ra, lật vài tờ “Huấn luyện viên Kỷ, anh ăn cay được không? Hồng chu nhĩ phiến(*nàng nào biết món này chỉ ta nhé) như thế nào?”
“Có thể, cô xem rồi gọi.” ánh mắt Kỷ Lâm nhìn mái tóc đen của Diệp Chi, hơi mất hồn.
Người này thật đúng là cái gì cũng có thể ăn nha, Diệp Chi thấy thế cũng không khách khí với anh, nhanh chóng gọi vài món thức ăn, rồi cầm thực đơn trả lại cho phục vụ.
Diệp Chi lúc này cũng hơi đói rồi, thời gian cô làm việc và nghỉ ngơi luôn luôn có quy luật, khoảng sáu giờ tối chính là lúc ăn cơm tối, bây giờ đã đã hơn bảy giờ, nếu không phải thỉnh thoảng uống một ngụm trong ly so-da, nói không chừng bụng cũng đã kêu lên rôi.
Thật may nhà hàng này làm món ăn nhanh, vừa qua mười lăm phút món ăn đã được dọn đủ rồi, Diệp Chi ăn vài muỗng cơm tẻ xuống bụng, lúc này dạ dày mới thư thái một chút.
“Huấn luyện viên Kỷ, anh từng là lính sao?” Diệp Chi gắp một miếng đậu phụ, vừa ăn vừa hỏi.
“Không phải từng là, mà vẫn luôn là.” Kỷ Lâm cười khẽ, nhẹ nhàng đẩy đĩa đậu phụ sang phía cô, “Chỉ vì có chút chuyện nên cần nghỉ ngơi nửa năm, sang năm tháng hai sẽ trở về bộ đội.”
“A “ Diệp Chi kinh hãi, mắt đen bóng mở to dưới ánh đèn như có một tầng hơi nước, chói lọi như quyến rũ người khác.
Kỷ Lâm mở to mắt không nhìn tới cô, trong miệng hơi thấy khô.
“Sau này việc học Taekwondo của Hoàn Tử làm thế nào đây?” Đây là ý nghĩ đầu tiên của Diệp Chi.
“Có thể tìm võ đường khác, trong trường học này mấy võ đường cũng thật không tệ.” Nghe được lời này của Diệp Chi, trong lòng Kỷ Lâm xoắn chặt, nhưng vẫn giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, nói.
“Ừm.” Diệp Chi đáp một tiếng, cúi đầu gắp thức ăn, Kỷ Lâm không nhìn thấy vẻ mặt của cô, trong lòng lại bắt đầu thấy khó chịu .
Nếu như sau này trở lại bộ đội, sợ là rất khó gặp lại được vẻ mặt lạnh băng nhưng nội tâm lại mềm mại của đứa bé. Không có ai gọi anh là chú Kỷ, lại không có ai cùng anh chơi với Tiểu Hắc.
Ngực Kỷ Lâm vừa buồn bực vừa căng thẳng, chợt rất muốn uống một ly rượu.
Hai người trong khoảng thời gian ngắn nhìn nhau chẳng nói gì, chỉ còn lại tiếng cái muỗng giả bị đụng chén, leng keng leng keng, tự dưng làm cho người ta buồn phiền.
Trong lúc ở trong lòng Diệp Chi đang suy nghĩ phải nói những thứ gì, ở gần cửa chợt phát lên một tiếng động.
Tay của cô run lên, giật mình làm rơi cái muỗng. Theo hướng âm thanh phát ra nhìn sang, lúc này mới phát hiện ra là một người con trai trẻ tuổi đang quỳ một chân xuống đất nhìn bạn gái cầu hôn.
Mấy người bàn bên cạnh cũng không ăn cơm, đặt chiếc đũa xuống xem náo nhiệt, vì anh chàng kia mà nói giúp.
Cầu hôn rất lãng mạn, ở trong lòng của Diệp Chi không khỏi dâng lên một chút hâm mộ, cuộc đời của cô trực tiếp nhảy qua tình yêu cuồng nhiệt cùng hôn nhân, có đứa bé trước.
Có bạn trai là cái gì cảm giác? Là ngọt hay chua? Cô toàn bộ không biết, động tác nhai của Diệp Chi từ từ ngừng lại, bỗng cảm thấy không nuốt trôi cơm.
Cầu hôn rất nhanh đã thành công rồi, cô gái đó đang cầm một bó hoa to nước mắt cảm độ