Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.
ng chảy đầy mặt, trước mặt của mọi người nhón chân lên hôn bạn trai mình một cái, mọi người ai cũng vỗ tay nhiệt liệt.
Diệp Chi vốn tưởng rằng chuyện này đã xong rồi, cúi đầu định ăn cơm, cô bé kia thế nhưng lại đi tới bàn của bọn họ.
Diệp Chi đang vô cùng kinh ngạc, cầm một đóa hoa hồng to nhét vào trong lòng cô, nghịch ngợm nhìn Kỷ Lâm nháy nháy mắt, “Hôm nay là đêm Valentine, anh lại không mua hoa cho bạn gái, nhưng không sao, hoa của tôi tặng cho cô, chúc hai người sớm kết hôn.”
Kỷ Lâm ngu ngơ, Diệp Chi cũng ngu ngơ, hai người ngơ ngác nhìn bó hoa hồng to ở trong tay, cho đến vậy đôi tình nhân nhỏ đi ra khỏi nhà hàng, mới phục hồi lại tinh thần.
“Hôm nay là. . . . . . Valentine?” Diệp Chi nhép nhép miệng, khó khăn hỏi.
“Hình như là. . . . . . đúng?” Kỷ Lâm bị cô bé kia nói câu cuối cùng sớm ngày kết hôn làm tâm can rung động, bây giờ còn cảm thấy lâng lâng.
“Khụ khụ, huấn luyện viên Kỷ, chỉ là trùng hợp, tôi. . . . . .”
“Tôi biết…tôi biết.” Kỷ Lâm phục hồi tinh thần lại, vội vàng cắt đứt lời nói của Diệp Chi, “Yên tâm đi, tôi không suy nghĩ lung tung đâu.”
Vậy thì tốt,cầm bó hoa hồng to đặt lên ghế bên cạnh. Diệp Chi cắn cắn môi nghĩ, cô cũng đã trưởng thành, nhưng Valentine cùng đàn ông ăn cơm với nhau thì vẫn là lần đầu tiên.
Mà Kỷ Lâm, cơm cũng không đụng đến, suy nghĩ trôi dạt đến chồng của Diệp Chi. Valentine cũng không mua quà cho Diệp Chi. Vừa nhìn thì biết không phải là người quan tâm vợ con rồi. Ngẫm một chút, Diệp Chi cũng không biết hôm nay là Valentine, có thể thấy được anh ta đã bỏ rơi Diệp Chi đến trình độ nào rồi.
Đoàn trưởng Kỷ dùng chiếc đũa hung hăng đâm hạt cơm trong chén của mình, trên khuôn mặt xinh đẹp đầy sát khí.
Bữa cơm này hai người ăn cảm giác trầm bổng khác thường, lúc đi ra khỏi khách sạn, do áp lực của người ăn cơm trong nhà hàng, nên không thể không cầm bó hoa hồng to đó theo ra.
Biết hôm nay là Valentine, hai người ở một chỗ ít nhiều đều không tự nhiên, vì vậy sau khi ăn cơm xong, Kỷ Lâm đưa Diệp Chi về nhà. Mà bó hoa hồng lớn đó, anh do dự mấy phút, vẫn không có ném đi, mà mang về nhà mình, lén lén lút lút nhét vào trong quần áo mang qua cửa nhà.
Làm cho thượng tướng Kỷ với Mẹ Kỷ đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn anh, con thứ hai sau khi ăn xong bữa cơm bụng lại lớn như vậy.
Tối hôm đó, Kỷ Lâm chợt nằm mơ. Trong mộng, anh trở lại một lần nữa sáu năm trước, từ cửa phòng chưa kịp đóng chặt đến tiếng kêu cứu của một cô gái.
Anh một cước đạp cửa ra, ba quyền hai cước đánh hai người đàn ông đang có ý đồ bất chính chạy mất dạng, đang muốn đỡ cô gái kêu cứu dậy.
Cơ thể cô gái yếu ớt đã mềm như nước, chợt ôm chặt lấy bờ vai của anh, kéo áo sơ mi mỏng của anh ra, môi mềm đặt lung tung trên ngực của anh.
“Cô gái, cô...cô không thể. . . . . .”
“Cô gái, cô tỉnh lại đi…này. . . . . . Ưmh. . . . . .”
Cơ thể cô gái mềm mại, môi nóng bỏng, hơn nữa trong phòng rất tối, tất cả giống như nước chảy thành sông. Lý trí với tự chủ toàn bộ cũng quên hết, chỉ còn lại dục vọng.
Anh đè cô dưới thân thể mình, vuốt ve da thịt trơn nhẵn của cô, hung hăng tiến vào, môi lưỡi mập mờ dây dưa, cả đêm xuân sắc vô tận.
Sáng ngày hôm sau, đúng năm giờ Kỷ Lâm tỉnh lại, vừa định xuống giường, chợt cảm thấy thân thể có chút không ổn, cúi đầu mà nhìn, hung hăng mắng một tiếng, “Đclmm.”
Anh thế nhưng lại xuất tinh trong mơ.
Can Thiệp Kịp Thời
Buổi sáng, Úc Lương Tranh đi xuống lầu thật sớm, đang ngồi trong xe chờ Nhạc Du xuống, thì gặp Kỷ Lâm mồ hôi đầy người từ đằng xa đang chạy tới, vừa chạy, vừa dùng sức vung vẩy cánh tay, bộ dạng giương tay múa chân, quả thật thiếu chút nữa làm mù mắt của Úc Lương Tranh.
Anh mở cửa xe đi xuống, quan sát ông anh vợ của mình mấy lần, cau mày nói: “Cậu đang làm gì vậy?”
“A, tớ đang tập thể dục, rèn luyện thân thể.” Kỷ Lâm dường như mệt mỏi nói, dừng lại nói chuyện với Úc Lương Tranh, nhưng không quên đứng tại chỗ nâng đùi.
“Động kinh hả?” Úc Lương Tranh nhíu mày nhìn anh, thế nào cũng cảm thấy toàn thân anh lộ ra vẻ khác thường.
“Nên tìm vợ.” Úc Lương Tranh cười cười, mịt mờ nói một câu.
Úc Lương Tranh đáng chết. Kỷ Lâm mở vòi hoa sen ra, mặc cho nước lạnh như băng từ đỉnh đầu chảy xuống, cắn răng nghiến lợi lầm bầm.
Anh ta đã là đàn ông hơn ba mươi tuổi rồi, còn đi phơi bày chuyện mộng xuân. Đáng chết. Đúng là nói chuyện không biết suy nghĩ. Anh ta mỗi ngày ăn thịt, thì cho rằng khắp thiên hạ ai cũng giống như anh ta.
Người đàn ông xấu xa như vậy, ban đầu không nên khuyên bảo bối gả cho anh.
Kỷ Lâm giận đùng đùng xoa sữa tắm lên người mình, bàn tay mang vết chai do cầm súng theo sức lực từ eo chuyển sang cơ bụng rắn chắc. Bỗng nhiên nhớ tới ngày đó Diệp Chi mặc quần dài màu xanh nhạt ngồi ở trên ghế dài, vô ý lộ ra một chút ngực trắng noãn, cúi đầu ở trên laptop.
Da trơn mềm, cổ thon dài, bộ ngực đầy đặn, còn có đầu ngón tay xanh nhạt. . . . . .
Đợi đến lúc Kỷ Lâm phản ứng anh đang suy nghĩ gì, thì phía dưới