Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Phong Diệp Lưu Đan

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

từ từ lộ ra, cô nhìn nó, vừa quý trọng vừa thương tiếc. Mặc dù thân thể trước mặt này có một ngày sẽ già đi nhưng cô vẫn không muốn rời xa nó giống như bây giờ.
Vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp lồng ngực rắn chắc dày rộng, trơn bóng mê người kia, cùng với nhụy hoa nhỏ thô sáp ở phía trên, anh không khỏi run rẩy, cổ họng tràn ra một tiếng rên khẽ như bị đè nén lại, bắp thịt toàn thân căng thẳng nổi lên cứng như nham thạch.
Bàn tay linh hoạt dọc theo những miếng nham thạch có xúc cảm mê người kia tiếp tục đi xuống, mơn trớn phần cơ bụng bền chắc, không một chút thịt dư, cởi dây thắt lưng lạnh lẽo bằng da có khóa kim loại ở trên người ra, thuận tay sờ xuống…
Cô ngẩng đầu lên, mơ màng khẽ hỏi: “Thế này à? Có khá hơn được chút nào chưa?” 






Tình Cảm Lệch Lạc
Ở khu ngoại ô thành phố A, tại một khu tứ hợp viện vắng vẻ.
Ngu Nhan không để ý vệ sĩ ngăn cản vọt vào phòng khách, Ngu Minh và mấy người đàn ông vẻ mặt nghiêm nghị đang ngồi đó bàn chuyện chính sự. Thấy cô bước vào, bọn họ cũng ngừng lại.
Ngu Nhan chịu đựng sự hoảng loạn trong lòng, hỏi: “A Minh, có phải các cậu đã giết Hàn Đông?”
Nhìn thấy tờ báo ở tay cô, Ngu Minh ngẩng đầu, lạnh lùng liếc mắt nhìn người giúp việc theo cô vào phía sau một cái.
Viên Ngạn đẩy cửa đi vào một gian phòng bệnh, bên trong ba gã cảnh sát của trại tạm giam được trang bị vũ khí đầy đủ lập tức đứng dậy, đồng thanh nói: “Cục trưởng Viên.”
Viên Ngạn nhìn thoáng qua Dạ Nhiên bị mang còng tay, xích chân nằm trên giường bệnh, hỏi: “Tình trạng của hắn thế nào rồi?”
Một người cảnh sát hơi lớn tuổi hơn trả lời: “Tạm ổn, buổi sáng bác sĩ đã tới xem rồi, căn bản là không có gì đáng ngại.”
Viên Ngạn gật đầu đi tới, nói: “Đã lâu không gặp, Đỗ Đình.”
Trên giường bệnh, Dạ Nhiên bình thản ngước mắt nhìn anh ta, sau đó lại ngoảnh mặt đi.
Viên ngạn khẽ mỉm cười, ngồi vào chiếc ghế bên cạnh giường bệnh, hòa nhã nói: “Đỗ Đình, anh cũng từng làm cảnh sát, biết quy củ. Đừng nghĩ anh không lên tiếng thì chúng tôi không có biện pháp chứ? Thi thể Hàn Đông đã tìm được rồi, bọn Vương Phong cũng thú nhận. Bây giờ cảnh sát đã có chứng cứ xác thực chứng minh chính anh tự tay giết chết Hàn Đông. Hi vọng anh có thể hợp tác một chút, giờ chỉ có thành thật khai báo mọi chuyện mới có thể tranh thủ được hưởng khoan hồng.”

Dạ Nhiên từ chối bình luận, khóe môi gợi lên một nụ cười nhạt như có như không.
“Tại sao anh lại muốn giết Hàn Đông?”
“Là ai bắn anh bị thương?”
“Đồng bọn của anh đều gọi anh là ‘Dạ ca’, thân phận khác của anh là gì?”
“Năm đó tại sao anh lại rời khỏi thành phố Đồng? Rốt cuộc anh và trùm thuốc phiện Dạ Hiển có quan hệ thế nào?”
……
Một đống vấn đề đập tới, Dạ Nhiên lại giống như hoàn toàn không nghe thấy được gì, chỉ im lặng, thản nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một người cảnh sát trẻ tuổi đứng ở bên cạnh thật sự không nhịn nổi, lớn giọng khiển trách: “Con mẹ nó anh bị câm à? Nói cho anh biết, đừng có mẹ nó quá kiêu ngạo…”
Dạ Nhiên chợt quay đầu lại, ánh mắt cương quyết, hung ác và nham hiểm của hắn khiến cả người cảnh sát kia lập tức lạnh lẽo, trong lúc nhất thời quên tiếp tục nói chuyện.
Dạ Nhiên quay đầu lẳng lặng nhìn Viên Ngạn, một lát sau, trên mặt lộ ra một nụ cười thản nhiên lịch sự: “Tôi nhớ được anh, Viên Ngạn đúng không? Là cấp dưới của Bùi Thù Thành trước kia. Hiện tại, cuộc sống của hắn và đội trưởng Kỳ thế nào? Có thời gian thay tôi gửi lời chào hỏi tới chị dâu.”
***
Buổi tối vài ngày sau.
Ngu Minh đẩy cửa bước vào phòng ngủ của Ngu Nhan, chỉ thấy cô lẳng lặng đứng trước cửa sổ như cũ, nhìn bóng đêm đen kịt ở bên ngoài. Rèm cửa hoa văn hình củ ấu mang phong cách cổ điển tinh xảo bao chặt bóng lưng của cô, vẫn là dáng điệu thướt tha, u ám tịch tịch giống năm đó.
Ngu Minh nhẹ nhàng đi tới, rất gần, thân nhiệt hơi phóng xạ đến lưng của cô. Ánh mắt di chuyển đến mái tóc màu đen của cô, dịu dàng nói: “Chị, sao lại không xuống ăn cơm?”
Ngu Nhan rũ mắt không nói chuyện.
Hắn hỏi tiếp: “Có phải vẫn còn lo lắng cho anh? Không sao, ngày mai chúng ta sẽ động thủ, anh ấy sẽ sớm được về.”
Ngu Nhan xoay người lại, ngẩng đầu nhìn hắn: “Nguy hiểm không?”
Hắn mỉm cười: “Chị nói xem, giành tội phạm giết người từ tay cảnh sát liệu có nguy hiểm không?”
Vẻ mặt Ngu Nhan không khỏi hơi biến sắc.
Ngu Minh hòa nhã nói: “Nhưng mà, chị cứ yên tâm, em và anh ấy nhất định sẽ bình an trở về. Em nói rồi, sẽ chăm sóc chị thật tốt, đời này nhất định sẽ cho chị được sống những ngày thượng hạng.”
Trong lòng Ngu Nhan chợt đau xót, thiếu chút nữa là rơi lệ. Cô nhớ hắn đã từng nói qua lời này, khi đó là ngày đầu tiên hắn lên đại học, lúc ấy cũng là ánh trăng lẻ loi, bình lặng như vậy.
Suy nghĩ của Ngu Minh cũng bay đến hơn mười năm trước. Ngày đó, hắn ôm thông báo nhập học vào đại học H đi dạo trên đường suốt cả buổi sáng, không đi làm cũng không đến trường học. Có vài lần hắn đem tờ giấy mỏng manh đó móc ra, chuẩn bị vò nát ném vào thùng rác ở ven


Insane