XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Doanh Trưởng, Bắn Một Phát

Tác giả: Thư Dứu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.

…….” Mấy người đều muốn từ chối, không có việc quan trọng mà chạy đi quấy rầy Doanh trưởng Mục thị sát, hậu quả bọn họ gánh không nổi!
“Cứ nói tôi đang ở phòng làm việc chờ anh ta!” Cô cười tiếp, “Cám ơn!”
Cô nói xong liền đi, không chờ mấy người có cơ hội từ chối, còn dư lại cả đám binh sĩ đứng nhìn nhau.
“……Rốt cuộc ai đi?” Hồi lâu, cuối cùng có một binh sĩ lên tiếng, anh ta quét mắt qua tất cả mọi người, rồi dừng lại ở người cao nhất đứng ngoài cùng bên phải.
Binh sĩ cao nhất kia giật giật khóe mắt.
Không bao lâu, tất cả binh sĩ trong phòng đều nhìn vào anh ta.
Mắt binh sĩ cao nhất kia giật càng nhanh hơn.
“Tiểu đội trưởng………”
“………..”
“Tiểu đội trưởng, phiền anh đi một chuyến vậy, Doanh trưởng Mục chắc còn đang ở nơi đóng quân.”
“……….”
“Rồi, tiểu đội trưởng đã đồng ý!”
“………” Tôi đồng ý lúc nào chứ? Tiểu đội trưởng giận dữ ngẩng đầu, lại bị mọi người hung hăng ấn đầu xuống đội mũ lên cho anh ta.
Bọn khốn khiếp kia, tôi chịu, đủ, rồi!
Lúc Mục Thiếu Liên trở lại phòng làm việc thì Yểu Nhiên đang ngồi trên ghế hưởng điều hòa ăn khoai tây chiên.
“Con ngoan, hiếm mới thấy tới tìm ba ba à!” Mục Thiếu Liên vừa nói vừa véo mặt cô một cái.
Cô đưa bàn tay dính đầy mỡ đẩy mạnh tay Mục Thiếu Liên ra, “Kỷ Ngân Viễn đâu rồi?”
“Thật lãnh đạm, không nhớ ba ba sao?”
Yểu Nhiên không thèm quan tâm, hỏi lại, “……..Kỷ Ngân Viễn đâu rồi?”
“Con gái làm ba ba đau lòng quá, lâu mới gặp vậy mà mở miệng đóng miệng đều là người đàn ông khác!” Mục Thiếu Liên bóc một miếng khoai tây tự biên tự diễn.
Yểu Nhiên từ từ híp mắt, tốc độ cắn khoai tây càng ngày càng chậm. Đây là biểu hiện cô sắp nổi giận.
Nhưng, không hề có tác dụng với Mục Thiếu Liên, “Sắp tới cơm trưa rồi, con gái ngoan ở lại ăn cơm với ba ba đi!”
Yểu Nhiên đặt gói khoai tây chiên lên bàn, không nói lời nào, bỏ đi.
Mục Thiếu Liên thở dài, kéo tay cô lại.
Cô nhỏ này tính tình rất mạnh mẽ, không hợp ý liền nhăn mặt bỏ đi, “Anh ta đi làm nhiệm vụ, hai ngày nữa mới về.”
Yểu Nhiên hừ một tiếng, cau mày, “Làm nhiệm vụ ở đâu?”
“Đây là bí mật quân sự, anh cũng không biết.” Mục Thiếu Liên thấy cô không định đi nữa thì buông tay cô ra, ngồi xuống ghế, tiện tay kéo kéo cổ áo, “Chuyện giữa em và Doanh trưởng Kỷ là sao?”
Lần trước cùng nhau về nhà họ Thư, nếu không thân, hẳn cô sẽ không làm vậy.






“Tại sao phải nói cho anh biết?!” Yểu Nhiên tức giận nhìn chằm chằm Mục Thiếu Liên.
Đã chẳng biết tung tích của Kỷ Ngân Viễn, còn dám hỏi lung tung này kia!
Mục Thiếu Liên á khẩu.
Phải, đây là đang trách anh ta!
Yểu Nhiên thấy Mục Thiếu Liên bị nghẹn lời, tâm tình hơi tốt lên, không làm khó anh ta nữa, vả lại đồng nghiệp còn đang đợi cô bên ngoài, ở lâu quá không tốt, “Được rồi, anh làm việc tiếp đi.”
“Không phải Đoàn trưởng nói hai chúng tôi phải hòa hảo sao? Tôi chỉ là đang phục tùng mệnh lệnh của cấp trên thôi!”
Trần Nhất cười nói, “Cậu thật lanh miệng! Ngày hai mươi về, nói cách khác, còn ba ngày nữa!”
Mục Thiếu Liên rời khỏi phòng làm việc của Trần Nhất xong lập tức gọi điện thoại cho Yểu Nhiên, nghe thấy giọng đáp bình tĩnh của cô, anh ta nhíu mày, hỏi, “Vấn đề của em đã được giải quyết, vậy tiếp theo là câu hỏi của anh?”
Yểu Nhiên biết Mục Thiếu Liên đang nói về chuyện cô và Kỷ Ngân Viễn quen nhau, nhưng một câu thì nói không rõ, mà giải thích lại lãng phí quá nhiều thời gian, “Không nói, anh sẽ tức giận?”
Mục Thiếu Liên nghiêm túc nói, “Sẽ!”
Mặc dù nói con gái lớn tự nhiên sẽ có nhiều bạn bè, nhưng làm ba ba mình vẫn phải biết con gái giao du với ai. diễn-đàn-lê-quý-đôn Có lẽ phải nói là quan tâm quá sẽ bị loạn. Kỷ Ngân Viễn bình thường trông có vẻ lạnh đạm, không hứng thú với điều gì, nhưng lúc bàn về tác chiến, anh ta rất quyết đoán, sợ rằng Yểu Nhiên sẽ bị tổn thương.
Cô hút một ngụm trà sữa, ừ, .....câu trả lời trong dự đoán của cô, “Vậy anh cứ tức giận đi!” Dứt lời, cô không đợi Mục Thiếu Liên có cơ hội nói, đã tắt máy.
Đầu kia, Mục Thiếu Liên vẫn duy trì tư thế nghe điện thoại, quả thật không thể tin cô sẽ cúp điện thoại!
Đây chính là câu ‘dùng xong liền ném’ ?
Chạng vạng, Kỷ Ngân Tĩnh nghe Yểu Nhiên nói chuyện anh trai xong, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, khiến Yểu Nhiên khá bất ngờ.
“Bình thường mà!” Ngân Tĩnh vỗ vỗ vai Yểu Nhiên như an ủi, cười nói, “Chị phải thông cảm cho anh em nha, ảnh là quân nhân, ba năm ngày không ở nhà là chuyện thường tình.”
Chắc là lại đang đi tập huấn sinh tồn dã ngoại gì đó, nên mới không cách nào nghe điện thoại được.
“... .......” Yểu Nhiên buồn bức cắn ống hút, phình má.
Biết thì biết vậy, nhưng vẫn khiến người ta khó chịu!
“Yểu Nhiên, chị cứ thoải mái đi!” Kỷ Ngân Tĩnh hút một ngụm trà sữa, cười cười để lộ lúm đồng tiền nhỏ nhỏ, “Anh ấy có thể xảy ra chuyện gì chứ ?!”
“... .......” Ai lo lắng anh ta sẽ có chuyện chứ ?!
Cô buồn bực tiêu diệt hết tất cả thịt nướng trên bàn, xong giận dỗi nói, “Nếu không biết khi nào anh ta trở về, vậy chị dọn