Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342966
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2966 lượt.
trắng từ bụng máy bay thả xuống. Tôi có thể nhận ra, Dịch Phố Thành đang túm một sợi dây, ra sức leo lên. Dưới mặt biển còn khoảng chục đầu người nhấp nhô, chắc đây là nhân viên cứu nạn nhảy từ máy bay xuống lúc chúng tôi bị lật bè.
Trên gương mặt nghiêng lạnh lẽo như ngọc của Mục Huyền, đôi mắt đen của anh trở nên sắc bén bức người. Sau đó, anh vung tay trong không trung.
Kỳ tích xuất hiện.
Một tấm lưới nửa trong suốt, mịn màng, màu lam nhạt đột ngột xuất hiện, nhẹ nhàng phủ lên mặt biển gầm gào cuộn sóng. Mặt biển bỗng trở nên yên tĩnh trong giây lát.
Đó là ‘sức mạnh tinh thần’ của Mục Huyền.
“Ngài chỉ huy!” Không trung vọng đến giọng nói xúc động của Mạc Phổ.
“Ngài chỉ huy!” Đám binh sĩ vẫn còn chìm nổi dưới mặt nước hò reo ầm ĩ. Bọn họ lần lượt túm lấy sợi dây kim loại, ra sức leo lên khỏi mặt biển.
Mục Huyền không trả lời, cũng không để ý đến bọn họ. Anh nhìn chằm chằm xuống dưới, lông mày hơi cau lại.
“Em lên trên đợi tôi.” Mục Huyền nói nhỏ bên tai tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Mục Huyền đã buông lỏng bàn tay ôm eo tôi, thân thể tôi bắt đầu bay lên cao.
Còn anh vẫn lơ lửng ở chỗ cũ bất động.
Bắt gặp ánh mắt u ám của anh, tôi không kiềm chế nổi liền giơ tay, nhưng chẳng kịp túm cổ áo anh, cả người tôi đã bay khỏi đỉnh đầu anh.
Mục Huyền! Tôi muốn gọi tên anh, nhưng tôi biết là vô dụng và chỉ làm anh phân tâm thêm. Tôi đành mở to mắt nhìn anh mỗi lúc một xa. Trong lòng tôi thầm cầu nguyện, xin đừng xảy ra chuyện, xin hãy giúp chúng tôi an toàn rời khỏi nơi này.
Đúng lúc này, bên dưới xảy ra cảnh tượng quỷ dị và đáng sợ vô cùng.
Mặt nước bị Mục Huyền dùng tấm lưới màu lam nhạt che kín đột ngột xuất hiện một cột sóng màu đen cực lớn. Cột sóng dâng lên mỗi lúc một cao, xuyên qua tấm lưới xanh, sau đó biến thành...
Một con quái vật! Nó biến thành một con quái vật hung ác đen ngòm.
Quái vật? Tại sao lại xuất hiện quái vật?
Thân hình nó như một ngọn núi nhỏ, vô cùng chắc khỏe. Gương mặt nó mơ hồ, nó gần như chắn mất nửa bầu trời. Nó gầm lên một tiếng, há to miệng, đồng thời lao vào Mục Huyền.
Tim tôi bị bóp nghẹt. Tôi thấy Mục Huyền ở bên dưới vung tay, hình thành một sóng xung kích màu lam thẫm, vẽ lên một đường vòng cung sắc nhọn trong không trung, phóng vào mình con quái vật.
Quái vật bị trúng đòn, lại rơi xuống mặt biển. Cùng lúc đó, một thanh âm sắc lạnh vang dội đất trời: “Ném bom.” Đó là giọng nói của Mục Huyền.
Tất cả binh sĩ đến giờ mới có phản ứng, từ trên máy bay nã hỏa lực dày đặc vào đầu con quái thú ở bên dưới.
Bom nổ trên người con quái thú. Nó gầm lên một tiếng, quay đầu lao xuống biến. Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp không gian, con quái thú chìm xuống biển, không thấy bóng dáng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Xem ra cuộc công kích đã có tác dụng, tốt quá!
Đúng lúc này, một bàn tay kim loại đỡ lấy thắt lưng tôi, bên tai vang lên giọng nói trầm ổn quen thuộc: “Tiểu thư! Ngồi vững!”
Vừa dứt lời, tôi bị bàn tay kim loại đó bế lên tấm sàn lạnh lẽo. Tôi định thần, phát hiện trước mắt tôi là khoang máy bay sáng trưng. Tôi đã lên máy bay trực thăng.
“Mạc Phổ!” Tôi xúc động quay đầu, thấy Mạc Phổ dõi mắt xuống mặt biển ở bên dưới, thần sắc của anh ta tương đối căng thẳng.
“Tại sao lại xuất hiện quái vật?” Tôi cất cao giọng.
Mạc Phổ không quay đầu, trả lời tôi: “Không gian hư cấu đó do ‘sức mạnh tinh thần’ của ngài chỉ huy tạo ra. Một khi ngài chỉ huy rời khỏi không gian, không gian sẽ sụp đổ. Không gian sụp đổ khiến ‘sức mạnh tinh thần’ lâm vào trạng thái hỗn độn, đến ngài chỉ huy cũng không thể khống chế. Vì vậy tất cả mới hỗn loạn, mới sinh ra con quái vật này.”
Lúc này, một người máy đi đến dùng dây an toàn cố định người tôi. Tôi lập tức tựa người vào vách khoang, cùng Mạc Lâm theo dõi tình hình bên dưới.
Cuộc chiến đấu trên mặt biển vẫn chưa kết thúc.
Mục Huyền cùng binh sĩ của anh lâm vào hỗn chiến.
Không chỉ có con quái vật vừa rồi.
Hết con quái vật này đến con quái vật khác ngoi lên từ lòng biển. Mục Huyền dẫn đầu đám binh lính vừa chiến đấu vừa rút lui. Đến Dịch Phố Thành cũng như những người lính khác, một tay bám vào sợi dây kim loại, một tay cầm khẩu súng xả đạn vào đầu lũ quái vật. Những chiếc máy bay ở trên cao vẫn tiếp tục dội bom xuống mặt biển.
Tim tôi gần như nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi không rời mắt khỏi thân hình lơ lửng trong không trung của Mục Huyền. Bóng lưng anh như thường lệ vẫn thẳng tắp, bình tĩnh, không một chút hoảng loạn. Từng tấm lưới màu lam nhạt, từng đợt sóng xung kích màu lam thẫm từ lòng bàn tay anh phát ra, ngăn chặn phần lớn sự tấn công của bầy quái vật.
Tôi và anh cách nhau khoảng một trăm mét. Cả chiếc máy bay của tôi và anh đồng thời bay lên cao. Chúng tôi ngày càng tiến lại gần lối ra của không gian.
Tôi dường như nín thở. Không còn bao xa nữa, chỉ cần anh gắng gượng, cho đến khi thoát khỏi vết nứt trên đỉnh đầu, tất cả sẽ kết thúc.
Nhưng đúng lúc này, cảnh tượng đáng sợ nhất xảy ra.
Cả đại dương bị một sức mạnh vô hình cực lớn đẩy lên, cuồn cuộn dâng