Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342971
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2971 lượt.
trong giây lát. Tôi cảm thấy một lớp voan mỏng rất nhẹ lướt qua gương mặt tôi.
Có lẽ đây chỉ là tác dụng tâm lý của tôi.
“Ầm ầm.” Trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện tiếng động cơ ầm vang. Mục Huyền vẫn chưa mở mắt, tôi liền ôm chặt người anh, cùng Dịch Phố Thành ngẩng đầu về nơi đó.
Trời đất biến thành cơn lốc xoáy khổng lồ, bầu trời bị vặn thành một hình dạng hẹp kỳ quái vô cùng, mặt đất đang bị xé ra thành bốn mảnh. Các vì sao trên trời rơi xuống, kéo theo cái đuôi dài thườn thượt. Mặt biển đen ngòm như nồi nước đang đun sôi, từng cơn sóng cực lớn mỗi lúc một dâng cao.
Cả không gian bị nén lại, giãn ra, xoay tròn, giống như một mặt quỷ biến hình trước mắt chúng tôi.
“Nắm chắc vào thành bè.” Dịch Phố Thành hét lên khi nhìn thấy một ngọn sóng cực lớn vượt qua mặt cắt giữa hai không gian, đổ ụp xuống chúng tôi. Không gian mới cũng bị ảnh hưởng.
Nhưng tôi đâu còn tay giữ thành bè, trong lòng tôi là Mục Huyền. Tôi không do dự ôm anh càng chặt hơn, hít một hơi sâu rồi nhắm mắt.
Một tiếng ‘ùm’ vang lên, chiếc bè lật nhào, chúng tôi rơi xuống nước.
Nước biển mằn mặn từ bốn phương tám hướng ập tới, tầm mắt tôi trở nên mơ hồ như bị một lớp sương mù bao phủ. Chiếc bè chẳng thấy bóng dáng, Dịch Phố Thành cũng mất hút. Tiếng ồn ào trên mặt nước trở nên xa xôi.
Đầu óc tôi trống rỗng. Vài giây sau, tôi mới ý thức được chúng tôi đang chìm xuống đáy.
Tôi lập tức ôm chặt Mục Huyền, dùng toàn bộ sức lực, đạp nước trồi lên trên. Mục Huyền rất nặng, nhưng nhờ có sức nước nâng đỡ, tôi có thể miễn cưỡng kéo anh lên mặt nước. Trong lòng tôi chỉ có một tín niệm, chỉ cần tôi kiên trì, máy bay sẽ đến cứu chúng tôi.
Ai ngờ tôi vừa mới bơi một đoạn, mặt nước đã bắt đầu xoay tròn. Một sức mạnh cực lớn giống sợi dây thừng trói chặt hai chân, thắt lưng, toàn thân tôi, khiến tôi không thể giãy giụa. Tôi bất giác di chuyển theo xoáy nước, mỗi lúc một nhanh hơn.
Chúng tôi đã bị rơi vào xoáy nước. Đây là tai họa khủng khiếp nhất, khó thoát nhất.
Dần dần, tầm mắt tôi mờ dần, đầu óc quay cuồng choáng váng. Một nỗi đau xé rách da thịt bắt đầu lan tỏa khắp người tôi. Tôi biết chỉ vài giây sau, chúng tôi sẽ bị sức mạnh của xoáy nước xé tan xác.
Lồng ngực tôi ngày càng tắc nghẽn. Tôi không nhịn được há to miệng, nước biển lập tức tràn vào mũi và miệng tôi.
Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ, tôi chỉ có thể dựa vào cảm giác của đôi tay, ôm Mục Huyền càng chặt hơn. Tôi vùi đầu vào ngực anh, nhắm chặt hai mắt.
Thế giới xung quanh tăm tối và tĩnh lặng.
Tôi ngơ ngẩn nghĩ thầm, khi tỉnh lại, không biết chúng tôi sẽ trôi dạt về phương nào, hiện thực hay ảo tưởng, thiên đường hay địa ngục?
***
Trong lúc gần lịm đi, tôi đột nhiên cảm thấy có một bàn tay to lớn, từ đằng sau đỡ thắt lưng tôi. Đồng thời, không khí trong lành chui vào xoang mũi tôi. Tôi vô thức hít lấy hít để, liền tỉnh táo ngay tức thì.
Khi tôi mở mắt ra, trước mặt tôi vẫn là lòng biển tối đen, nhưng xung quanh thân thể tôi được một lớp ánh sáng màu lam nhạt bao bọc, ngăn cách tôi với nước biển. Người ở trong lòng tôi biến mất.
Không đợi tôi quay đầu, mặt nước như bị một con dao vô hình cắt ngang. Nước biển đen sì tách ra làm đôi, hình thành hai bức tường nước phẳng lì dâng cao. Cả mặt biển dạt sang hai bên, để lại chúng tôi ở giữa. Trong khi đó, chúng tôi giống con bướm thoát khỏi cái kén, từ khe hở giữa hai bức tường nước bay lên cao.
Chúng tôi rời khỏi mặt nước trong nháy mắt. Tiếng động cực lớn báo hiệu sự sụp đổ đập vào tai tôi.
Eo tôi bị siết chặt. Tôi chợt bừng tỉnh, đã bị người ở đằng sau xoay lại ôm vào lòng.
Dưới màn trời tối đen, ánh sáng nhấp nháy ở trên cao hắt vào mặt anh. Anh lặng lẽ cúi đầu nhìn tôi, mái tóc ướt đẫm dính vào trán. Gương mặt trắng ngần lấp lánh giọt nước. Đôi mắt đen hun hút như đáy bể, lại giống tinh tú trên bầu trời.
Mục Huyền đã tỉnh lại.
Khóe mắt tôi ươn ướt. Tôi ôm chặt người anh. Cả thế giới phảng phất lặng ngắt như tờ, bên tai tôi chỉ còn lại tiếng tim đập trầm ổn của anh.
Mắt đen... Mục Huyền đã khôi phục trạng thái bình thường?
Tôi lại ngẩng đầu nhìn anh. Dường như phát giác ra tâm tư của tôi, anh cất giọng dịu dàng, trầm khàn: “Hoa Dao, là tôi.”
Hoa Dao, là tôi.
Cổ họng tôi nghẹn ngào, tốt quá. Xem ra, sau khi rời khỏi không gian đó, anh đã khôi phục ý thức bình thường.
Tôi không thể thốt ra lời, chỉ ra sức gật đầu. Mục Huyền càng siết chặt vòng tay ôm eo tôi. Ánh mắt anh rời khỏi gương mặt tôi, di chuyển xuống bên dưới. Tôi cũng ngoảnh đầu. Thời khắc này dù trời đất có đảo lộn, tôi cũng không cảm thấy sợ hãi.
Bởi Mục Huyền đã tỉnh lại, anh đã trở về.
Tuy nhiên, sức mạnh của không gian đó đã tấn công sang bên này, chúng tôi đang phải đối mặt với tình cảnh vô cùng nguy hiểm và đáng sợ.
Bầu trời trên đầu chúng tôi cũng bắt đầu méo mó. Mặt biển xiêu vẹo, cả đại dương như vô số con quái thú ngủ đông tỉnh giấc, cuộn trào dữ dội.
Trên đầu chúng tôi không xa là mấy chiếc máy bay cứu nạn, vô số ngọn đèn chiếu xuống mặt biển, vô số sợi dây kim loại nhỏ màu