Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2967 lượt.

cao mãi. Trong lòng biển hình thành một xoáy nước lớn chưa từng thấy, khiến toàn bộ mặt biển bị hút vào xoáy nước đó.
Sau đó tôi nhìn thấy, đại dương biến thành một con quái vật khổng lồ.
Tôi không thể nhìn ra thân hình của nó lớn đến mức nào. Nửa thân sau của nó chiếm trọn không gian do ‘sức mạnh tinh thần’ của Mục Huyền tạo ra giờ đã trở thành một mớ hỗn độn. Nửa thân trước ở không gian của chúng tôi. Riêng cái đầu của nó to hơn bất cứ con quái thú nào xuất hiện trước đó, trông vừa buồn nôn vừa đáng sợ.
Con thú khổng lồ há to miệng, phát ra tiếng kêu long trời lở đất. Sau đó, nó ngẩng cái đầu vừa đen sì, vừa hung dữ, vừa mơ hồ về phía chúng tôi.
Không hề có dấu hiệu báo trước, nó há miệng về phía Mục Huyền.
Tôi vội túm chặt tay nắm bên vách khoang, cổ họng như bị nhét đá tắc nghẽn, muốn hét cũng không thể hét ra tiếng.
Đúng vào lúc này, xung quanh Mục Huyền bùng phát một tia sáng màu lam nhức mắt. Tôi không thể nhìn rõ đường nét gương mặt anh. Ở vị trí của anh, tôi chỉ thấy một quả cầu phát sáng lơ lửng trong không trung. Tiếp theo, những đợt sóng xung kích màu xanh lam dày đặc, từ quả cầu đó nhanh chóng được hình thành và phóng về con thú khổng lồ.
Binh sĩ ở trên máy bay cũng tiếp tục nhả đạn, tạo thành tấm lưới lửa màu vàng. Tấm lưới hỏa lực dày đặc, cộng thêm sóng xung kích từ ‘sức mạnh tinh thần’ của Mục Huyền, tất cả đều nhằm vào con quái thú.
Thời gian phảng phất ngưng trệ.
Con quái thú đó đâm mạnh vào tấm lưới màu xanh lam do Mục Huyền tạo ra, nó gầm một tiếng rung chuyển đất trời. Tôi cảm thấy máy bay cũng rung lên theo tiếng gầm của con quái thú. Đầu nó chọc vào tấm lưới ‘sức mạnh tinh thần’, móng vuốt ra sức cào cào trong không trung, phảng phất tập trung sức mạnh.
Hai bên giằng co vô cùng căng thẳng.
Quả cầu ánh sáng xung quanh Mục Huyền ngày càng hừng hực, khiến không khí như bị đốt cháy, tạo thành đốm lửa nhỏ vụt qua. Đám binh lính càng điên cuồng, ra sức nã đạn vào con quái thú. Tôi thậm chí lờ mờ nghe thấy tiếng chửi thề của Dịch Phố Thành.
Sau đó, con quái thú đột nhiên nhảy về phía trước, đầu nó phá vỡ tấm lưới màu xanh.
Nó đã thoát thân.
Tôi còn chưa kịp thét lên kinh hoàng, liền thấy nó ngoái đầu, há cái miệng vô cùng to lớn đen ngòm như vực sâu không đáy. Nó gầm gừ, một miếng nuốt trọn Mục Huyền và mấy chục binh sĩ. Sau đó, nó lại nằm bò xuống, há miệng nhai tóp tép, tôi nghe thấy cả tiếng nuốt ực của nó.
Tiếp theo, con quái thú ngẩng đầu, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt dữ tợn. Nó há miệng, ngoạm những sợi dây kim loại lủng lẳng dưới máy bay của chúng tôi.
Sự việc xảy ra quá nhanh, tôi ngây người chứng kiến cảnh tượng bên dưới, hoàn toàn không tin vào mắt mình.
“Ngài chỉ huy!” Mạc Phổ và những người lính khác bên cạnh tôi hét lên xé ruột xé gan. Tôi chỉ cảm thấy một nỗi đau như dao cắt tràn ngập trong lòng.
Vừa xảy ra chuyện gì? Mục Huyền... đã hy sinh? Bị con quái thú nuốt vào bụng?
Tất cả đã kết thúc?
Đúng lúc này, con quái thú khổng lồ ngoạm sợi dây lắc mạnh. Tầm nhìn của tôi bắt đầu chao đảo, trời đất quay cuồng. Đầu tôi đập mạnh vào vách khoang, từng cơn choáng váng truyền tới.
Đầu óc tôi đau nhức, huyệt thái dương giật giật. Linh hồn của tôi dường như rời khỏi cơ thể trong chốc lát, toàn thân tôi mất đi tất cả tri giác. Tôi đột nhiên không nghe thấy bất cứ tiếng động nào, chỉ nhìn thấy Mạc Phổ và các binh sĩ nghiêng ngả, nhìn thấy bọn họ há miệng, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
“Mục Huyền!” Cuối cùng, tôi cũng nghe thấy tiếng kêu của mình. Máy bay của chúng tôi rơi xuống với tốc độ cực nhanh, khoang máy bay bị vỡ ra thành mấy mảnh. Một sức mạnh to lớn đập vào lưng tôi, tầm mắt tối om, tôi rơi vào miệng con quái thú.
Tôi cứ rơi xuống, rơi mãi không có điểm dừng. Tôi chẳng nhìn thấy bất cứ thứ gì, cũng không nghe thấy một tiếng động. Tôi chỉ có cảm giác không ngừng rơi vào trong bóng tối.
“Mục Huyền!” Tôi nghe thấy tiếng thét xé nát lồng ngực của mình.
Nhưng xung quanh tôi vẫn im lặng như tờ.
Không biết bao lâu sau.
“Tôi ở đây.” Một giọng nói trầm thấp, ôn hòa, đột nhiên vang lên. Tinh thần tôi chấn động, nhưng tôi không biết anh đang ở nơi nào.
Đúng lúc này, trước mặt tôi xuất hiện luồng sáng.
Một luồng sáng màu xanh lam chói mắt, phảng phất như một thanh gươm sắc nhọn, cắt một đường rất dài trong bóng tối. Sau đó, một tia sáng trắng xóa như tuyết, từ trên cao chiếu xuống, cùng luồng sáng màu xanh lam hợp nhất làm một.
Bóng tối biến mất. Tôi lờ mờ nhìn thấy đường nét mơ hồ của con quái vật, nhưng nó nhanh chóng tan biến trong ánh sáng chói lọi. Sau đó, cả thế giới phảng phất được thứ ánh sáng thuần khiết đó lấp đầy.
Tôi mơ hồ nghĩ thầm, là ‘sức mạnh tinh thần’ của Mục Huyền, kết hợp với sức mạnh phòng ngự của thế giới bên ngoài giết chết quái vật?
Tôi lờ mờ nghe thấy tiếng Mạc Lâm và một số thanh âm khác, không biết từ nơi nào truyền tới: “Ra rồi! Đều thoát ra rồi!”
“Chúng ta thành công rồi! Cám ơn trời đất!”
“‘Sức mạnh tinh thần’ của ngài chỉ huy bùng nổ, đánh tan sức mạnh của không gian h


Lamborghini Huracán LP 610-4 t