XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2961 lượt.

rạng rỡ làm sáng bừng gương mặt anh.
“Tôi rất vui mừng...” Thanh âm của anh trầm thấp đầy sức mạnh: “Vừa tỉnh lại, đã nhìn thấy em nằm trong lòng tôi.”
Trong lòng tôi vô cùng ngọt ngào, nhưng vẫn lờ mờ cảm thấy lời nói của anh hơi kỳ lạ. Tôi ngẫm nghĩ, lập tức hiểu ra vấn đề. Mục Huyền vui vẻ... bởi anh dường như không biết, chính anh sử dụng sức mạnh tinh thần trong lúc ngủ để kéo tôi đến đây.
Vì vậy... anh tưởng tôi nằm sẵn trong lòng anh, chờ anh tỉnh lại?
Tôi không nhịn được bật cười.
“Ngài chỉ huy.” Mạc Lâm cất giọng oang oang: “Xin hai vị hãy để tôi kiểm tra sức khỏe của ngài chỉ huy trước đã.”
Mục Huyền gật đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt thâm tình. Anh lên tiếng, ngữ điệu trầm khàn dịu dàng, pha trộn ý cười: “Em hãy tạm thời xuống giường. Đợi khi nào kiểm tra xong, tôi sẽ lại ôm em... có được không?”
Mặt tôi nóng đến mức có thể đun sôi nước. Tôi biết giải thích tình hình này thế nào? Chỉ còn cách nhanh chóng trèo xuống giường, đứng tránh sang một bên. Các bác sĩ ở xung quanh đều nhìn tôi cười, phóng viên ở bên cạnh cũng ra sức quay phim chụp hình, đồng thời đưa tin: “Chúng ta có thể thấy, vương phi đến từ Trái Đất, tiểu thư Hoa Dao đáng yêu của chúng ta, tình cảm của cô ấy dành cho điện hạ Nặc Nhĩ, mãnh liệt và thuần khiết đến mức nào. Chúng ta hãy chúc phúc cho họ...”
Nửa tiếng sau, căn phòng cuối cùng cũng khôi phục sự yên tĩnh. Các bác sĩ đều rời khỏi phòng, tôi tiễn bọn họ ra cửa, Mạc Lâm còn tinh tế đóng chặt cửa phòng.
Tôi quay người, thấy Mục Huyền đã ngồi dậy. Anh mặc áo bệnh nhân màu trắng rộng rãi, càng tôn lên nước da trắng của anh. Đôi mắt đen của anh không rời khỏi người tôi.
Tôi chỉ dừng lại một giây rồi đi nhanh đến bên Mục Huyền. Khóe mắt anh từ từ ẩn hiện ý cười. Tôi đến trước mặt anh, có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại cảm thấy không cần thiết mở miệng.
Đúng lúc này, eo bị siết chặt, tôi bị Mục Huyền bế lên đặt trên giường bệnh, ngồi kề vai với anh. Sau đó, anh kéo tôi vào lòng.
Tôi ngước nhìn Mục Huyền, bắt gặp ánh mắt sắc bén, dường như có thể nhìn thấu tâm can của anh. Mặt tôi nóng bừng, tôi cúi xuống nắm tay anh. Anh lập tức nắm chặt tay tôi trong lòng bàn tay lớn của anh.
Cánh tay anh tay ôm vai tôi siết chặt, khiến tôi không thở nổi. Dù không nhìn thấy, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh khóa chặt trên người tôi.
“Sau khi ra viện chúng ta sẽ lập tức tổ chức đám cưới.” Giọng nói trầm ấm của Mục Huyền vang lên bên tai tôi.
Trong lòng tôi tràn ngập mật ngọt. Tôi gật đầu, quay người ôm anh.
***
Câu chuyện nhỏ số 3
Ngày thứ N của kế hoạch ứng cứu, Mục Huyền, Hoa Dao và Dịch Phố Thành vẫn bị nhốt trong không gian hư cấu.
Chuyên gia kỹ thuật không gian xuất sắc nhất, chuyên gia kỹ xảo vi tính xuất sắc nhất của liên minh Ngân Hà đã tạo ra một không gian có tần suất và từ trường giống hệt không gian của Mục Huyền.
Nhưng bọn họ vẫn hết sức lo lắng. Liệu không gian mới này có thể qua mắt ‘sức mạnh tinh thần’ kinh khủng của ngài chỉ huy?
Vất vả nghiên cứu suốt ba ngày, các chuyên gia vẫn chưa thể tìm ra cách che giấu và ngụy trang thỏa đáng. Đến buổi tối ngày thứ ba, Mạc Lâm tới phòng thí nghiệm để mang cơm cho các chuyên gia.
Nghe nói đến mệnh đề khó giải này, Mạc Lâm phì cười, cất giọng điềm nhiên như không: “Chuyện này rất đơn giản. Các anh hãy tạo ra mùi giống hệt mùi hương trên thân thể tiểu thư Hoa Dao rồi lấp đầy không gian đó, ngài chỉ huy chắc chắn sẽ bị mắc lừa. Dù không mắc lừa, ngài ấy cũng không nỡ hủy diệt không gian mới.”
Các chuyên gia cảm thấy cách này thật ba chấm, nhưng cuối cùng họ quyết định mạo hiểm, làm theo ý kiến của Mạc Lâm.
Sự thật chứng minh, biện pháp đó rất thành công. Khi không gian mới xuất hiện bên rìa mép không gian do ‘sức mạnh tinh thần’ tạo ra, nó không hề bị công kích. Cho đến khi bọn họ thoát ra ngoài, không gian mới tự động sụp đổ.






Trên bầu trời, tinh tú dày đặc, thành phố được thắp sáng bởi ánh đèn điện. Buổi tối ở Đế đô càng trở nên huyên náo. Thỉnh thoảng, tôi nghe thấy tiếng hoan hô từ ngoài đường vọng vào. Nghe nói người dân tự tổ chức diễu hành, chúc mừng Mục Huyền tỉnh lại.
Tôi ngồi ở ban công, ngước nhìn sắc đêm xán lạn, khóe miệng cong lên từ đầu đến cuối. Mạc Lâm đang đặt đồ ăn nóng hổi lên bàn. Mục Huyền vừa tỉnh lại, cần bổ sung năng lượng. Do đó, nửa tiếng đồng hồ sau khi anh tỉnh giấc, Mạc Phổ và Mạc Lâm lại gõ cửa tìm anh.
Mạc Lâm vừa sắp thức ăn vừa hỏi: “Đúng rồi, tiểu thư có hỏi ngài chỉ huy vấn đề chúng ta thảo luận ngày hôm qua không? Vào giây phút cuối cùng, tại sao sức mạnh tinh thần của ngài ấy lại bùng nổ? Có phải thấy tiểu thư gặp nguy hiểm nên ngài ấy mới bùng phát, tiêu diệt quái vật? Đây là vấn đề cả giới khoa học và quân sự của Đế quốc quan tâm.”
Tôi mỉm cười: “Tôi chưa hỏi.”
Tôi làm gì có thời gian hỏi chuyện khác, nửa tiếng đồng hồ vừa rồi tôi bị anh đè xuống giường hôn hít...
Tôi ngớ ra, không nhịn được phì cười. Anh vẫn nhớ đến chuyện tôi