Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342960
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2960 lượt.
ạc Phổ làm việc có chừng mực mới đúng. Anh ta làm sao có thể đi mách lẻo chuyện vớ vẩn này? Mục Huyền trước đó không hề hay biết, chính tôi chưa đánh đã khai.
Một phút trước đó, tôi rất hiên ngang, còn bây giờ, tôi chột dạ đến mức không nói ra lời. Vậy mà Mạc Lâm ở bên cạnh mặt mày ủ rũ bổ sung thêm: “Ngài chỉ huy, chúng tôi chỉ là vô tình. Hơn nữa tôi phản ứng rất nhanh, lập tức kéo màn gió, tiểu thư không nhìn thấy bao nhiêu.”
Anh ta nói xong, mọi người đều trầm mặc. Căn phòng trở nên yên tĩnh dị thường.
“Em...” Mục Huyền nhìn tôi chằm chằm, chậm rãi mở miệng: “..... Chứng kiến Dịch Phố Thành làm tình với người phụ nữ khác?” Thanh âm của anh đặc biệt ôn hòa, nhưng tôi biết, đây là biểu hiện khi anh nổi cơn thịnh nộ.
“Ừm...” Tôi gật đầu, cảm thấy thảm hại vô cùng.
Mạc Lâm ngây người. Anh ta lập tức có phản ứng, cất giọng nhỏ như muỗi kêu: “Ngài chỉ huy không biết chuyện đó? Vậy tại sao còn trừng phạt tôi?”
Mạc Phổ nói xen vào: “Ngài chỉ huy trừng phạt chú, là bởi vì hôm Dịch Phố Thành đột nhập vào bệnh viện, chú không ở bên cạnh bảo vệ tiểu thư.”
Mục Huyền đột nhiên nhướng mắt nhìn Mạc Phổ: “Anh cũng biết chuyện này.”
Mạc Phổ lập tức ngậm miệng.
Bốn người im lặng một lúc, Mục Huyền lại lên tiếng: “Nhìn thấy nhiều không?”
Tôi định mở miệng, lấp liếm bị quần áo che mất nên chẳng nhìn thấy gì cả, Mạc Lâm đã thật thà khai báo hết: “Chỉ thấy đúng nửa thân dưới.”
Trong đầu tôi liền bật ra câu: Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo...
Mục Huyền nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt anh bị một lớp sương mù che phủ, u tối vô cùng. Tôi cũng chẳng biết nói gì, chuyện này không thể trách tôi.
Lúc này, Mạc Phổ ho khan một tiếng: “Chúng tôi mỗi ngày nhảy ếch năm nghìn lần, đi tuần đêm nửa năm.” Mạc Lâm ‘hả’ một tiếng, liền bị Mạc Phổ kéo ra ngoài.
Mục Huyền trầm mặc.
Căn phòng khôi phục sự yên tĩnh. Mục Huyền vẫn giữ bộ mặt tối sầm, không lên tiếng. Tôi ngồi xuống cạnh anh, ôm thắt lưng anh: “Anh đừng giận mà. Đó chỉ là sự cố bất ngờ. Dịch Phố Thành là người không liên quan. Em nhìn hắn cũng như nhìn một khúc gỗ mà thôi.”
Ai ngờ câu nói này chọc giận Mục Huyền. Anh càng nhíu chặt lông mày, nhìn tôi bằng ánh mắt u ám, ngữ khí rất xa cách: “Em về phòng trước đi.”
Tôi đành đứng dậy. Khi đi đến cửa phòng ngủ, tôi quay đầu, thấy anh cầm điện thoại.
Kết quả tôi đợi rất lâu, cũng không thấy Mục Huyền về phòng. Khi tôi đi ra phòng khách kiểm tra, Mục Huyền đã mất dạng, đến mũ và găng tay anh cũng cầm đi mất.
Đến tận nửa đêm, Mục Huyền vẫn không trở về. Trước khi đi ngủ tôi, ra ngoài ban công, bắt gặp hai hình bóng cao gầy không ngừng nhảy ếch xung quanh ngôi nhà.
Lúc tôi tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng, bên cạnh giường vẫn trống không. Tôi mơ mơ màng màng ngồi dậy uống nước, đột nhiên nhìn thấy một bóng đen cô độc trên ghế sofa.
“Tỉnh rồi à?” Thanh âm dịu dàng quen thuộc.
Là Mục Huyền.
Tôi bật đèn, hoàn toàn sửng sốt.
Mục Huyền cởi hết quần áo ngồi thẳng người như một pho tượng đá. Đôi mắt đen của anh chứa đựng thâm ý khó đoán. Không biết anh ngồi trong căn phòng tối bao lâu rồi?
“Anh đi đâu vậy?” Tôi hỏi nhẹ nhàng.
“Đi giải quyết công việc.” Mục Huyền trả lời, đứng dậy đi về phía tôi. Tôi đoán công việc mà anh nhắc tới, chắc chắn có liên quan đến Dịch Phố Thành. Vì vậy, tôi không tiếp tục truy vấn, tránh đổ thêm dầu vào lửa.
Giường hơi lún xuống, Mục Huyền ngồi cạnh tôi, sắc mặt vẫn lạnh lùng vô cảm. Tôi đang định trò chuyện với anh, liền bị anh bế lên, đặt giữa hai đùi đã giang rộng của anh, mặt cách vật đàn ông của anh tầm mười xen ti mét.
Hai má tôi nóng ran.
Anh muốn tôi... ngậm nó sao?
Tuy chúng tôi rất quen thuộc thân thể của đối phương, nhưng Mục Huyền chưa từng có yêu cầu này. Tôi nghĩ, chắc anh thích phương thức trực tiếp hơn. Cũng có khả năng anh thương tình, bởi vì trông nó... rất to.
Hôm nay bị Dịch Phố Thành kích thích, nên anh mới có ý nghĩ này.
Đã là vợ chồng, thật ra tôi cũng không bài xích chuyện đó. Nhưng đây là lần đầu tiên, tim tôi đập thình thịch. Tôi lặng lẽ nuốt nước bọt, mặt ngày càng bừng bừng. Tôi vừa định thè đầu lưỡi, liền nghe thấy thanh âm khàn khàn của anh: “Hoa Dao, tiến lại gần một chút, ngắm của tôi đi.”
Tôi ngớ ra, ngắm của anh? Anh chỉ bảo tôi ngắm của anh?
Bởi vì tôi từng nhìn Dịch Phố Thành? Nên bây giờ anh bắt tôi nhìn anh?
Tôi không nhịn được phì cười, nói giọng dịu dàng: “Anh đừng buồn bực nữa, em đã quên hình dạng của Dịch Phố Thành từ lâu.”
Mục Huyền không lên tiếng, thần sắc u ám đi mấy phần.
Tôi trầm mặc trong giây lát rồi chữa lại: “Mục Huyền, em chỉ nhìn anh, chỉ một mình anh mà thôi.”
Lúc này, ánh mắt anh mới ôn hòa một chút. Anh ‘ờ’ một tiếng rồi ôm tôi vào lòng.
Hai chúng tôi trầm mặc vài giây. Tôi nói: “Ngày mai anh đừng phạt Mạc Phổ và Mạc Lâm nữa. Bọn họ biết nhưng không báo cáo, là sợ anh khó chịu.”
“Ờ.” Mục Huyền trả lời, ngừng một lát, anh nói tiếp: “Tôi xin lỗi.”
.....
Đêm hôm đó, tuy tôi cố gắng vỗ về tâm tình của Mục Huyền, nhưng suốt cả quá trì