Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342954
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2954 lượt.
Nàng còn nhiều lần giúp tôi trong hoạt động quân sự.
Đặc biệt, khi chúng tôi gặp nguy hiểm ở không gian, khi ý thức của tôi hỗn loạn, trầm mê trong thế giới không có thực, nàng vẫn quyết định ở bên cạnh tôi. Dù là hư ảo hay hiện thực, dù sống hay chết, người phụ nữ của tôi đều không rời xa tôi.
Vì vậy, trong vũ trụ bao la này, nàng là người phụ nữ thích hợp với tôi nhất, cũng là người phụ nữ tôi muốn bảo vệ nhất.
Cuối cùng, tôi xin dùng một câu thơ cổ xưa của Trái Đất để kết thúc bài diễn văn:
Núi chưa mòn,
Sông chưa cạn,
Đông vang sấm dậy,
Hè mưa tuyết,
Trời đất hợp,
Mới cùng nàng ly biệt.
Câu này có nghĩa là: Hoa Dao, vợ yêu quý của tôi, cho dù hằng tinh không còn tỏa ánh sáng, cho dù hành tinh bị hố đen vũ trụ thôn tính một cách vô tình, chúng ta cũng sẽ không chia xa.”
Ngọn gió đêm mát rượi, cả Đế đô được thắp sáng bởi ánh đèn điện. Tiếng hoan hô của dân chúng phía xa vọng tới. Nghe nói, hoạt động chúc mừng tự phát của dân chúng sẽ kéo dài thâu đêm.
Xe ô tô dừng lại trước ngôi biệt thự. Mục Huyền nắm tay tôi, ánh mắt anh lấp lánh trong đêm tối: “Đợi tôi về.”
Tôi gật đầu. Biết rõ anh chỉ rời đi mấy tiếng đồng hồ, nhưng tôi đã bắt đầu không nỡ xa anh.
Mục Huyền trầm mặc trong giây lát, đột nhiên mỉm cười: “Hoa Dao, buông tay.” Tôi ngớ ra, mới phát hiện đang nắm chặt tay anh. Hai má tôi đỏ bừng, tôi vội buông tay anh: “Anh mau đi đi.”
Mục Huyền quay người lên xe.
Tôi ngây người, anh đã giơ tay kéo mũ, chui vào xe ô tô.
Nhìn chiếc xe biến mất trên con đường lơ lửng trên không trung, tôi không nhịn được quay sang hỏi Mạc Lâm: “Mười ngày là ý gì vậy?”
Mạc Lâm ôm miệng cười: “Trước đây, tôi từng nói cho tiểu thư biết rồi còn gì. Đó là phần thưởng tân hôn của ngài chỉ huy. Ngài ấy hoãn hết công việc trong mười ngày, tôi và Mạc Phổ cũng được nghỉ phép. Trong ngôi nhà này chỉ còn lại tiểu thư và ngài chỉ huy. Đồ ăn tôi đã lập trình sẵn rồi.”
***
Mục Huyền trở về vào lúc nửa đêm. Dưới nhà vang lên tiếng cười vui vẻ của Mạc Lâm. Anh ta và Mạc Phổ được đi nghỉ mát ngay bây giờ.
Mục Huyền uống rất nhiều rượu, toàn thân anh tỏa ra mùi rượu nồng nặc. Nhưng ánh mắt anh vẫn còn rất tỉnh táo, gương mặt anh đỏ ửng.
Ý cười trong mắt anh rất sâu.
Ánh sao chiếu vào cửa sổ. Tôi không một mảnh vải che thân nằm trên giường. Mục Huyền cúi đầu hôn từng tấc da thịt của tôi. Tôi nhột chết đi được, cười khanh khách đẩy người anh. Nhưng Mục Huyền không hề bận tâm, dáng vẻ của anh nhẫn nại như bắt đầu thưởng thức bữa tiệc ngon lành.
Một lúc sau, Mục Huyền mới buông người tôi. Tôi tưởng Mục Huyền đi vào ‘chủ đề chính’, nhưng anh ôm tôi ngồi dậy: “Hoa Dao, tôi có quà tặng em.”
Tôi nhìn theo ánh mắt anh ra ngoài cửa sổ, bên ngoài có một vật lớn che khuất ánh sao từ lúc nào. Đó là một phi thuyền màu hồng.
Thiên Sứ Hiệu?
“Thiên Sứ Hiệu đã được cải tạo.” Mục Huyền nhướng mắt nhìn tôi, cất giọng từ tốn: “Có thể thích ứng từ trường của Trái Đất.”
Tôi ngây người. Trước đây, Mục Huyền từng nói với tôi, do từ trường của Trái Đất không thích hợp nên mỗi lần, phi thuyền của anh chỉ có thể lưu lại một ngày.
Bây giờ, ý của anh là?
Trong lòng tôi dội lên niềm vui khôn xiết: “Anh cùng em về Trái Đất?”
Khóe miệng anh ẩn hiện ý cười: “Đi hưởng tuần trăng mật ở Trái Đất, hy vọng em sẽ thích.”
“Thích! Em thích vô cùng.” Tôi lập tức ôm Mục Huyền: “Cám ơn anh, Mục Huyền, cám ơn anh.”
Tin tức này khiến tôi vô cùng vui mừng, tôi có thể về thăm bà ngoại. Hôm qua tôi mới gọi điện cho bà, nói chúng tôi tổ chức đám cưới ở nước ngoài. Bà ngoại rất vui, chỉ tiếc không thể tận mắt chứng kiến, nói chúng tôi mau về nước gặp bà.
Hơn nữa... tôi không nhịn được liếc Mục Huyền, khó có thể tưởng tượng ra cảnh Mục Huyền đi lại trên đường phố ở Trái Đất. Dù anh mặc đồ bình thường nhưng bộ dạng lạnh lùng ngạo mạn của anh vẫn rất khác biệt.
Tôi đã bắt đầu mong ngóng chờ đợi.
“Bao giờ chúng ta xuất phát?” Tôi cười tươi hỏi anh.
Mục Huyền không trả lời, lại đặt tôi xuống giường cúi đầu ‘tàn sát’.
Tôi chợt hiểu ra: “Mười ngày sau?”
“Ờ.” Anh hàm hồ trả lời.
Tôi do dự một lát, mở miệng: “Khoan đã, Mục Huyền, em có quà tặng anh.” Mục Huyền lập tức ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy một sợi dây chuyền đưa cho anh: “Tặng anh, tự tay em làm đấy.”
Mục Huyền lập tức ngồi dậy, giơ tay nhận sợi dây chuyền.
Thấy anh quan sát kỹ lưỡng, trong lòng tôi hơi căng thẳng.
Sợi dây chuyền được làm từ ‘Dục’, loại ngọc thạch phổ biến nhất ở hành tinh Stan, cũng là loại ngọc thạch phát sáng ở ngọn núi trung tâm cung điện. Dùng ngọc khắc dây chuyền tặng cho người yêu, là cách làm thường thấy ở người dân Stan.
Nhân lúc Mục Huyền bận rộn trong mấy ngày qua, tôi và Mạc Lâm bí mật thương lượng, kết luận món quà này rất có ý nghĩa.
Nhưng sợi dây chuyền trong tay Mục Huyền có khác biệt lớn với ý tưởng ban đầu của tôi.
Mạc Lâm nói rất đơn giản, tôi cũng cho rằng bản thân tương đối k