Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2952 lượt.

héo tay. Nhưng đến khi bắt tay vào làm mới thấy khó vô cùng. Người máy toàn năng Mạc Lâm nói ‘đơn giản’, trên thực tế không đơn giản một chút nào.
Sau vài ngày thử đi thử lại, tôi đành từ bỏ ý định khắc hình ảnh gương mặt Mục Huyền, đổi thành khắc mặt thú của anh. Nhưng hai ngày sau, ý tưởng này cũng bị tuyên cáo thất bại, bởi Mạc Lâm nói, hình tôi khắc giống đầu heo.
Vì vậy, tôi đổi sang khắc hình ảnh hiện tại. Kiểu dáng đơn giản, ý nghĩa sâu xa.
Đó là hai bàn tay. Bàn tay lớn nắm bàn tay nhỏ, tượng trưng ‘nắm chặt tay nhau, sống đến trọn đời’.
Có điều, Mạc Lâm nói không giống bàn tay mấy. Trước đó tôi hơi do dự, không biết có nên tặng Mục Huyền. Nhưng anh đã tặng quà cưới cho tôi, vì vậy tôi mới quyết định tặng anh, dù sao có còn hơn không.
Lúc này, Mục Huyền nhướng mắt nhìn tôi.
Tôi đoán anh nhất định cảm động, trong lòng tôi rất vui mừng. Tôi đang định giải thích ý nghĩa, chợt nghe anh cất giọng dịu dàng: “Cám ơn em. Tôi rất thích cánh quạt này.”
Tôi ngớ người.
Cánh quạt? Anh tưởng đây là cánh quạt của máy bay chiến đấu?
Có lẽ nhận ra thần sắc bất thường của tôi, Mục Huyền nhíu mày: “Không phải cánh quạt?”
Tôi hết nói nổi: “Anh thử nhìn lại đi.”
Mục Huyền cau mày quan sát một lúc, đôi lông mày của anh mới từ giãn ra: “Bộ phận khởi động siêu quang tốc?”
Tôi trầm mặc trong giây lát, giơ tay ôm mặt nói nhỏ: “Đó là hình ảnh tay nắm tay.”
Mục Huyền ngây người, lại giơ sợi dây chuyền lên ngắm nghía, khóe mắt anh vụt qua ý cười. Sau đó anh đeo sợi dây chuyền lên cổ.
Mặt dây chuyền lủng lẳng trước bộ ngực rắn chắc của anh, tôi càng nhìn càng thấy giống cánh quạt hay chân vịt gì đó. Thế là tôi ỉu xìu: “Anh mau trả lại cho em, để em khắc cái mới cho anh.” Vừa giơ tay định lấy về, Mục Huyền liền nắm chặt tay tôi.
“Em hãy mặc quần áo, chúng ta đổi chỗ khác.”
***
Sắc đêm ở Đế đô lung linh huyền ảo. Từ trên cao nhìn xuống dưới, cả thành phố chìm trong ánh đèn rực rỡ, không khí rất náo nhiệt.
Tôi nằm trên lưng Mục Huyền, lặng lẽ ngắm thành phố vùn vụt dưới chân. Bay lượn trong không trung vào đêm tân hôn là một cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Đế đô canh gác nghiêm ngặt có tiếng. Trên đường đi ra ngoài, chúng tôi gặp từng tốp lính đi tuần. Nhưng nhìn thấy bộ quân phục của Mục Huyền, bọn họ chỉ hỏi đơn giản một hai câu rồi lập tức tránh mặt, đồng thời còn không quên nói vào máy liên lạc: “Điện hạ, vương phi! Tân hôn vui vẻ.” Tôi xấu hổ, chỉ biết vùi mặt vào lưng Mục Huyền, nghe anh trả lời: “Cám ơn.”
Sau đó, chúng tôi bay mỗi lúc một cao nên không bị người dưới đất phát giác.
Nửa tiếng sau, anh cõng tôi từ từ hạ xuống. Nhìn rõ cảnh vật trước mặt, tôi hơi kinh ngạc. Lẽ nào... Mục Huyền muốn trải qua đêm tân hôn ở đây?
Nơi này chính là núi ngọc thạch trong hoàng cung, ‘gốc rễ’ của người Stan. Từ nơi này phóng tầm mắt ra xa, hoàng cung im lìm, đèn đóm lập lòe, gần như không có tiếng động. Nhưng dù sao đây cũng là màn trời chiếu đất, tôi không khỏi ngượng ngùng: “Mục Huyền...”
Anh cất giọng dịu dàng: “Em yên tâm đi.” Anh vung tay, một luồng sáng màu lam nhạt từ từ lan tỏa, tạo thành quả cầu ánh sáng vây quanh chúng tôi.
Tôi biết, bất kể đội tuần tra trên không trung hay ở dưới mặt đất, đều không nhìn thấy chúng tôi ở trong quả cầu ánh sáng. Tôi biết, dù đội cảnh vệ của hoàng cung có đi qua, nhìn thấy ánh sáng ‘sức mạnh tinh thần’ của Mục Huyền cũng sẽ tránh đi chỗ khác... Nhưng dù sao đây cũng là màn trời chiếu đất.
Trước đó, chúng tôi từng ‘dã chiến’ ở hành tinh Sfutan, nhưng nơi đó không có con người, còn đây là Đế đô phồn hoa. Dù được sức mạnh tinh thần bao bọc, tôi vẫn khá căng thẳng. Tôi không hiểu, tại sao Mục Huyền lại muốn làm ở nơi này. Thật chẳng giống phong cách của anh chút nào.
Nghĩ đến đây, tôi chợt bừng tỉnh, hiểu ra vấn đề.
Lẽ nào bởi vì, đây là nơi tôi thổ lộ: ‘Em yêu anh’?
Thôi thì mặc kệ anh, mặc kệ đất trời, tân hôn là quan trọng nhất, dù sao người bên ngoài cũng không nhìn thấy, tôi lập tức thả lỏng tinh thần.
Mục Huyền thả tôi xuống, nhưng không để tôi đứng xuống nham thạch mà lơ lửng trong không trung. Anh lặng lẽ cởi hết quần áo của chúng tôi. Tôi tưởng anh sẽ tiến vào ngay nhưng anh quỳ một chân xuống đất, miệng lưỡi phủ lên nơi bí ẩn nhạy cảm của tôi. Đôi mắt đen nhánh của anh ngước nhìn mặt tôi chăm chú.
Tôi né tránh ánh mắt nóng bỏng của Mục Huyền, ngẩng đầu ngắm tinh tú mờ mờ bên ngoài lớp màng mỏng của sức mạnh tinh thần. Ngọn gió đêm thổi qua người mát lạnh, đầu lưỡi của anh như ngọn lửa, thiêu đốt toàn thân tôi trong giây lát.
Khoái cảm ngày càng mãnh liệt, cơ thể tôi ngày càng căng cứng, mặt tôi ngày càng nóng ran. Đúng lúc tôi chuẩn bị lên đỉnh, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài. Tôi sợ đến mức bất giác quặp hai đùi vào đầu Mục Huyền, nhưng anh không hề dừng lại, càng khiêu khích tôi ác chiến hơn. Toàn thân tôi run rẩy, không biết trôi dạt về phương nào. Sau đó, tôi nghe tiếng bước chân mỗi lúc một xa. Mục Huyền liếm mút một hồi mới xoay người tôi, đè tôi vào bức tường sức mạnh tinh thần vô