Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2945 lượt.

lưng tôi mở đánh rầm. Sống lưng tôi cứng đờ. Tôi từ từ quay lại.
Là Mục Huyền.
Mục Huyền mặc bộ đồ vũ trụ màu xám, tay vẫn còn cầm mũ bảo hiểm, chứng tỏ anh đích thân lái máy bay chiến đấu, cũng vừa từ máy bay xuống đây. Gương mặt trắng ngần của anh phảng phất phủ một lớp sương lạnh, đôi mắt đen càng lạnh lùng và sắc bén.
Mục Huyền chỉ dừng lại ở cửa một giây, sau đó sải bước dài đi vào, ánh mắt anh khóa chặt trên người tôi. Sống mũi tôi cay cay, tôi lập tức đứng dậy.
Đằng sau vang lên giọng nói của Sở trưởng Quân pháp Tô Uất Hoa: “Nặc Nhĩ điện hạ! Chẳng phải ngài đang ở Vùng đất hoang vu phòng ngự lính đánh thuê hay sao?”
Lúc này, Mục Huyền đã đi đến trước mặt tôi. Anh liếc Tô Uất Hoa một cái, ngữ khí vô cùng lạnh lẽo.
“Tôi nghĩ tôi không cần các vị dạy bảo tôi cách giải quyết quân vụ.”
Tô Uất Hoa liền ngậm miệng.
Tôi nghẹn ngào nhìn Mục Huyền. Trán anh lấm tấm mồ hôi, gương mặt hơi ửng đỏ, anh rõ ràng vội vàng đến nơi này. Mục Huyền nhìn tôi chăm chú, ánh mắt anh vụt qua một tia đau xót. Sau đó anh giơ tay, kéo tôi vào lòng.
Anh làm thế nào để nhận được tin của tôi? Làm thế nào từ Vùng đất hoang vu trở về đây, tìm ra tôi trong khoảng thời gian ngắn như vậy?
Tôi vùi mặt vào ngực Mục Huyền. Ngửi mùi hương quen thuộc từ người anh, tâm trạng sợ hãi và hoảng loạn trong mấy ngày qua phảng phất được vỗ về. Có anh ở bên cạnh, tôi thật sự thấy yên lòng.
Lúc này, giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Mục Huyền vang lên trên đỉnh đầu tôi: “Các vị hãy chấm dứt ở đây. Tôi sẽ đưa vương phi đi gặp phụ thân, kết thúc trò đùa ngu xuẩn này.”
Anh vừa dứt lời, tôi liền nghe thấy tiếng lạch cạch, còng tay đứt đoạn rơi xuống đất. Hai tay tôi được tự do, lập tức ôm chặt Mục Huyền. Sau đó, tôi ngoảnh đầu nhìn đám Lâm Lạc.
Sắc mặt bọn họ rất khó coi.
Mục Huyền ôm tôi đi ra ngoài cửa. Đúng lúc này, Tháp Thụy điện hạ lên tiếng: “Nặc Nhĩ! Dù chú có đi tìm phụ thân, cuộc thẩm vấn này trước sau cũng phải tiến hành. Bởi vì Hoa Dao bị nghi ngờ gây nguy hại đến sự an toàn của Đế quốc. Chú cũng biết việc này nghiêm trọng đến mức nào, tuyệt đối không phải trò đùa.”
Tim tôi bị bóp nghẹt, Mục Huyền dừng bước, quay đầu nhìn Tháp Thụy, khóe miệng anh nhếch lên thành nụ cười lãnh đạm: “Cô ấy? Gây nguy hại đến sự an toàn của Đế quốc?”
Tháp Thụy gật đầu: “Bây giờ Hoa Dao là nghi phạm cấp một. Nếu chú cố tình đưa cô ấy đi, bất kể cô ấy có tội hay không, đều phải gánh tội danh vì sự trốn tránh ngày hôm nay. Ngược lại, chúng tôi sẽ thông qua thẩm vấn làm rõ sự thật, vợ của chú rốt cuộc là người Trái Đất hay gian tế của tinh cầu khác.”
Mục Huyền ngây người, cúi xuống nhìn tôi. Trước khi đến đây, anh rõ ràng không biết nguyên nhân khiến tôi bị bắt. Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh, lại nhớ đến những thứ được gọi là ‘chứng cứ’ mà Lâm Lạc đưa ra, tôi đột nhiên khẩn trương và sợ hãi vô cùng.
Lúc này, Lâm Lạc mở miệng: “Nặc Nhĩ điện hạ, nếu ngài không yên tâm, ngài có thể tham gia cuộc thẩm vấn ngày hôm nay. Vụ này đúng là liên quan đến sự an nguy của Đế quốc. Là sĩ quan chỉ huy cao cấp nhất Đế quốc, luôn trung thành với Đế quốc, luôn đặt sự an toàn của Đế quốc lên hàng đầu, tôi hy vọng ngài hãy tuân thủ hiến pháp, công tư phân minh.”
Mục Huyền trầm mặc trong giây lát, anh không rời mắt khỏi tôi.
Tôi nhìn anh, nhưng không có cách nào giải thích.
Vài giây sau, Mục Huyền càng ôm chặt eo tôi, đồng thời quay sang bọn họ, cất giọng trầm trầm: “Được.” Lòng tôi trĩu nặng, chợt nghe anh nói nhỏ bên tai: “Đừng sợ.”
Đám Lâm Lạc thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cảnh vệ đóng cửa. Thứ trưởng Sở tư pháp Y Thụy đứng dậy, cung kính nói với Mục Huyền: “Mời điện hạ ngồi chỗ này.”
Mục Huyền nhìn bọn họ bằng ánh mắt lãnh đạm, buông người tôi đi qua bên đó. Tim tôi đập nhanh một nhịp. Nghĩ đến cảnh tôi ngồi ở đây như một phạm nhân, còn Mục Huyền ngồi cùng những người thẩm vấn tôi, trong lòng tôi chua xót vô cùng.
Ai ngờ Mục Huyền đi đến bên cạnh Y Thụy, cầm chiếc ghế quay về bên cạnh tôi đặt xuống. Tôi thẫn thờ nhìn anh. Anh ôm tôi cùng ngồi xuống ghế, rồi ngẩng mặt nhìn bọn họ bằng ánh mắt vô cảm.
“Bắt đầu đi.” Mục Huyền nói.
Anh đặt tay lên vai tôi, giống như tuyên bố anh sẽ bảo vệ tôi vô điều kiện. Sống mũi tôi đột nhiên cay cay.
Lâm Lạc ho khan một tiếng: “Điện hạ, mời điện hạ ngồi sang bên này, toàn bộ quá trình thẩm vấn sẽ được quay camera. Điện hạ làm vậy không đúng quy tắc.”
“Không được.” Thanh âm của Mục Huyền như băng tuyết mùa đông.
Sắc mặt bọn họ đều u ám, Tháp Thụy đột nhiên mở miệng, phá vỡ không khí căng thẳng: “Chuẩn tướng Lâm Lạc, anh hãy bắt đầu đi.” Lâm Lạc gật đầu. Thứ trưởng Y Thụy đứng dậy, đưa một tập tài liệu cho Mục Huyền. Tôi liếc thấy tiêu đề của tập tài liệu là ‘Kết quả điều tra sơ bộ vụ án Hoa Dao’.
Mục Huyền xem vài trang, thần sắc anh dần trở nên nặng nề. Anh nhướng mày nhìn tôi, tôi không biết phải giải thích thế nào, chỉ lắc đầu nói nhỏ: “Em không biết...”
Lúc này, Lâm Lạc đứng dậy, mở hình ảnh lơ lửng trong không gian trước mặt chúng tôi.
“Hoa Dao điện hạ, chún


Old school Swatch Watches