Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2914 lượt.
cuối hay sao?
Mạc Phổ và Mạc Lâm đều cười ngoác miệng. Mục Huyền dừng lại trước mặt họ, rồi anh giơ tay, ôm cả hai người vào lòng. Mạc Lâm lúng túng: “Ngài... ngài chỉ huy...” Mạc Phổ mở to mắt, hình như được yêu quá hóa sợ hãi.
Tôi ngồi vào máy bay, dõi mắt theo chiếc máy bay của Mục Huyền chỉ còn là chấm nhỏ ở phía trước. Trong lòng tôi ngày càng lo lắng bất an.
Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với anh, tôi không muốn rời xa anh dù chỉ một giây một phút. Nhưng Mục Huyền tỏ ra vô cùng lạnh lùng và kiềm chế, anh thậm chí không lên máy bay cùng tôi. Lồng ngực tôi phảng phất bị tắc nghẽn, làm tôi không thở nổi.
Nhưng tôi nhớ trong cuộc chiến với binh đoàn lính đánh thuê lần trước, sau khi được cứu thoát, Mục Huyền cũng bận rộn xử lý quân vụ đến nỗi không có thời gian chợp mắt.
Mà ở thời điểm này, tình cảm giữa tôi và anh còn chưa nồng thắm, chưa keo sơn gắn bó như giai đoạn sau. Nhận thức này khiến lòng tôi vô cùng chua xót.
Tôi chỉ có thể chờ đợi. Lúc này, chiến sự quả thật rất căng thẳng. Đợi đến khi anh đánh bại Dịch Phố Thành, đợi anh đoạt lại căn cứ địa Hải Luân Nhĩ, tôi sẽ kể hết mọi chuyện với anh.
Đúng rồi, còn Dịch Phố Thành nữa.
Vài ngày sau, tên Dịch Phố Thành xảo quyệt như hồ ly đó sẽ đóng giả làm A Đạo Phổ.
Tâm trạng tôi trở nên nhẹ nhõm hơn một chút. Lần này, tôi có thể thông qua chuyện vạch trần âm mưu của Dịch Phố Thành để chứng minh với Mục Huyền, tôi là người của chủng tộc thời gian đến từ tương lai.
Khi máy bay về tới lô cốt vũ trụ ở Vùng đất hoang vu, Mạc Lâm đưa tôi về phòng.
“Mục Huyền đâu rồi?” Tôi hỏi anh ta. Lúc xuống máy bay, tôi cũng không nhìn thấy bóng dáng anh.
“Ngài chỉ huy trực tiếp đi trung tâm chỉ huy rồi.” Thần sắc Mạc Lâm đầy vẻ kính trọng: “Nghe nói hôm nay sẽ triển khai cuộc đại phản công.”
Tôi hơi thất vọng.
Tôi nhớ lần trước, Mục Huyền bị thương nặng, hôn mê mất một ngày một đêm. Sau khi tỉnh lại, anh còn ôm tôi. Cũng chính thời điểm này, tôi mới nhận ra tình cảm của tôi dành cho anh. Đúng rồi, lần trước tôi gây ra trò cười, tưởng vòng lực từ là quà tặng của anh. Mục Huyền còn vùi mặt vào ngực tôi như đứa trẻ...
Lần này, Mục Huyền dường như không bị thương. Vì vậy, chúng tôi sẽ không có kỷ niệm ngọt ngào đó sao?
“Sức khỏe của anh ấy thế nào rồi?” Tôi hỏi.
“Rất tốt.” Mạc Lâm trả lời: “Ngài chỉ huy chẳng bị ở thương ở đâu hết. Có điều ngài ấy không cho tôi kiểm tra chỉ số sức mạnh tinh thần của ngài ấy, có lẽ do thời gian quá gấp gáp. Nhưng tôi rất sợ sức mạnh tinh thần của ngài ấy bị tổn thương chưa hoàn toàn bình phục, cứ cố chấp nhỡ lại bị ốm thì sao?”
Tôi chau mày: “Khi nào cuộc chiến kết thúc, anh hãy lập tức kiểm tra cho anh ấy.”
Ngăn cản sức mạnh tinh thần của Mục Huyền bùng nổ lần thứ hai, ngăn cản anh dùng sức mạnh tinh thần tạo ra không gian hư cấu là mấu chốt của việc ngăn chặn thời đại siêu năng. Tôi đã bỏ lỡ lần thứ nhất, lần thứ hai tôi phải làm thật tốt, không thể để xảy ra sự cố.
Tôi hơi mệt mỏi, vừa đặt mình xuống giường là ngủ ngay. Đến tối, căn phòng vẫn trống không, Mục Huyền chẳng thấy bóng dáng.
Tôi gọi Mạc Lâm: “Cuộc chiến đấu vẫn chưa kết thúc sao?”
“Sắp rồi.” Mạc Lâm hí hửng: “Chúng ta đã đoạt về căn cứ địa Hải Luân Nhĩ, đang giải quyết những đám quân tàn dư khác. Hy vọng bọn họ có thể bắt sống Dịch Phố Thành?”
Tôi mỉm cười: “Mục Huyền đâu?”
Mạc Lâm thở dài, trả lời: “Ngài ấy ngủ ở phòng nghỉ của trung tâm chỉ huy rồi.”
Tôi ngây người: “Sao anh ấy không về đây ngủ?”
“Tôi đoán, nhất định ngài ấy sợ không thể khống chế bản thân.” Mạc Lâm nhìn tôi bằng ánh mắt trêu chọc.
Tôi buột miệng đáp lời: “Cuộc chiến cũng kết thúc rồi, tại sao anh ấy còn phải khống chế bản thân?”
Mạc Lâm sững sờ, anh ta mở to mắt kinh ngạc, chỉ ngón tay vào người tôi: “Tiểu... tiểu thư... chẳng phải cô bắt ngài chỉ huy cam kết, trước khi kết hôn không được xảy ra quan hệ? Lẽ nào cô... cô thay đổi ý định? Có được không? Vậy tôi đi thông báo với ngài chỉ huy nhé.”
Mạc Lâm nói đến đây, tôi mới nhớ ra, lần trước ở thời điểm này, tôi vẫn cố chấp không chịu lên giường với Mục Huyền. Hóa ra vì nguyên nhân đó, nên anh mới phải cấm dục?
“Anh đừng đi.” Tôi mỉm cười kéo Mạc Lâm: “Tôi sẽ tự mình đi tìm anh ấy.”
Mạc Lâm lắc đầu: “Tiểu thư không đi được đâu. Chắc tiểu thư còn chưa biết, ngài chỉ huy ra lệnh tạm thời không cho cô rời khỏi khoang nghỉ ngơi, để bảo vệ sự an toàn của cô. Ngài ấy còn điều động một đội người máy vũ trang canh gác ở bên ngoài.”
Tôi ngẩn người, lập tức mở cửa, thò đầu ra ngoài quan sát. Hai bên hành lang dài và hẹp, hơn mười người máy cầm súng ống đứng thành hàng. Thấy tôi mở cửa, bọn họ đồng thanh cất giọng cung kính: “Tiểu thư!” Sau đó bọn họ đồng thời cụp mắt, không nhìn thẳng vào tôi.
Sau khi Mạc Lâm rời phòng, tôi quay về giường nằm, tâm trạng hơi chán nản.
Tình hình đã thay đổi hoàn toàn.
Từng hành động Mục Huyền với tôi đều khác xa lần trước, nhưng nghe qua rất hợp tình hợp lý.
Có điều không hiểu tại sao, tôi luôn có cảm giác bất ổn.
Hơn nữa, tôi