Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2903 lượt.

Dao đột nhiên tiến lại gần, sắc mặt thoắt trắng thoắt đỏ, ngón tay cô hơi run run.
Sau đó cô cúi đầu, đặt môi lên môi anh rồi rời đi ngay.
Bờ môi chỉ lưu lại một chút hơi ấm, nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực.
Đến lúc rồi! Một niềm vui phảng phất giành được thắng lợi từ cuộc chiến đấu gian khổ dội vào lòng anh, dần dần lan tỏa, ngày càng nồng đậm.
Sau này hồi tưởng lại lần thứ hai của hai người, không chỉ Hoa Dao phì cười, mà đến anh cũng cười tủm tỉm. Anh và cô phải ngượng ngùng và mong chờ đến mức nào, mới phát minh ra nhiều trò, làm một nửa rồi không làm, vào một nửa rồi dừng lại. Anh tưởng, chỉ cần thưởng thức thêm một lần là đã đủ thỏa mãn, nhưng chuyện đó chẳng khác nào uống rượu độc để giải khát. Dục vọng tích tụ càng nhiều, một khi đồng thời bùng phát sẽ không thể thu hồi.
Trắc trở luôn đi kèm ngọt ngào.
Chứng kiến quả bom nổ dưới chân cô, nhìn thấy cô dù được sức mạnh tinh thần bảo vệ nhưng vẫn mất đi ý thức, trước khi rơi vào tình trạng hôn mê, đầu óc Mục Huyền bất thình lình vụt qua ý nghĩ: Hóa ra, anh không thể cho cô một cuộc sống yên lành.
Hóa ra đi theo anh, cô sẽ sống trên đầu sóng ngọn gió, sẽ phải chịu nhiều khổ cực. Vụ phản loạn của Khải Á, vụ xâm chiếm của lính đánh thuê, còn bây giờ, anh thậm chí không xác định được, anh có thể bảo vệ sự an toàn của cô hay không.
Anh không phải là hoàng tử bảo vệ cô, ngược lại, công chúa luôn lặng lẽ đi theo anh mà không một lời oán trách. Ngay cả lúc anh điên rồ trầm luân trong ảo giác, anh vẫn có thể nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô: Mục Huyền, em mãi mãi không rời xa anh.
Từ đó, cảm giác áy náy cắm sâu vào lòng anh. Là một người đàn ông, anh phải làm gì để báo đáp tâm ý của cô, phải che chở cô thế nào mới đủ?
Bài diễn văn của anh trong đám cưới, nghe nói khiến toàn bộ phái nữ ở Stan cảm động, cũng làm cô hết sức cảm động. Cô nghe đi nghe lại đoạn băng ghi âm ngày hôm đó, ý cười lan rộng trên khóe môi.
Trên thực tế, anh không cho cô biết, ngay ngày đầu tiên tỉnh lại từ không gian hư ảo, anh đã âm thầm chuẩn bị lời phát biểu kết hôn. Cô sắp trở thành người vợ hợp pháp của anh, điều này có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với anh. Ngay đoạn thơ ‘Núi chưa mòn...’ cũng do anh lấy từ bài thơ cổ Trung Quốc, bị Mạc Lâm sao chép lại. Chỉ có điều, sự ví von của người Trái Đất quá khoa trương, nên anh không chịu thừa nhận trước mặt cô, chính anh là người tìm ra.
Anh tưởng bản thân có thể giữ lời hứa, anh tưởng khổ nạn đã kết thúc, anh và cô sẽ sống hạnh phúc trọn đời.
Nhưng chờ đợi bọn họ ở phía trước là nợ nước thù nhà, là sinh ly tử biệt.
Một thời gian rất dài sau đó, anh chỉ có ý thức mơ hồ. Anh không nhìn thấy cũng không nghe thấy bất cứ thứ gì. Anh bị nhốt trong bóng tối vô tận, không có khởi đầu, cũng không có tận cùng. Thứ duy nhất anh có thể cảm nhận được, là sự phẫn nộ, bi thương và đau đớn vây quanh bản thân. Những tâm tình đó, pha lẫn sức mạnh tinh thần quen thuộc, sức mạnh tinh thần của người Stan.
Vì vậy, anh cũng cảm thấy một nỗi đau sâu sắc, đủ để hạ gục anh. Nỗi đau của người Stan tích tụ theo năm tháng, sâu như biển lớn. Bọn họ căm hận người phụ nữ tên Hoa Dao, hận cô đã hủy diệt tương lai của hành tinh Stan.
Là cô, có đúng là cô không?
Cho dù ngày hôm đó, cô lôi anh ra khỏi tấm lưới sức mạnh tinh thần, dù cô giết chết Mạc Lâm trước mặt anh, anh cũng không muốn tin vào mắt mình. Anh nghĩ cô nhất định là ‘thân bất do kỷ’ (*).
(*) Thân bất do kỷ: Hành động không thể do bản thân quyết định.
Cũng có thể, chính cô là người gây ra mọi chuyện.
Tất cả chỉ là kế hoạch của chủng tộc thời gian, là trò bịp bợm, là cái bẫy khiến anh lún sâu, khiến chủng tộc Stan bị tiêu diệt.
Nhưng tại sao, anh vẫn nhớ cô đến vậy?
Ý thức của anh bắt đầu quanh đi quẩn lại giữa rõ ràng và hỗn độn, nỗi nhớ nhung càng khiến anh chìm đắm hơn cả bóng đêm. Anh nhớ đến nhiều chuyện, tất cả những chuyện liên quan đến cô. Vì vậy theo thời gian, hình bóng cô không bị xóa nhòa trong ký ức anh mà ngược lại do anh không ngừng hồi tưởng, càng trở nên rõ ràng như hiện ra ngay trước mắt.
Anh nhớ đến nụ cười của cô, nhớ đến giọt nước mắt của cô, nhớ đến sự dịu dàng quan tâm của cô, nhớ đến cảnh cô dùng sức mạnh tinh thần, sống chết chiến đấu với anh...
Thật ra mỗi khi tai họa xảy ra, đều có một điềm báo.
Ví dụ sự phản bội của cô, ví dụ sự chia cắt của hai người.
Anh còn nhớ rõ, hôm bọn họ kết hôn, anh và cô đứng trên đỉnh núi Dục, cô nhìn anh bằng ánh mắt chờ đợi và căng thẳng, ngập ngừng lên tiếng: “Ngộ nhỡ không kích phát ra ánh sáng, liệu có sao không...”
Lúc đó, anh tràn đầy lòng tự tin. Với sức mạnh tinh thần của anh, làm sao không thể kích phát ra ánh sáng từ núi Dục? Đám cưới của bọn họ, làm sao không nhận được sự chúc phúc từ Chân thần?
Nhưng thật sự không có gì cả.
Ánh sáng sức mạnh tinh thần màu xanh lam bao trùm cả ngọn núi Dục, nhưng không nhận được một chút hồi ứng. Anh lặng lẽ tăng thêm sức mạnh tinh thần. Anh nghĩ, mạnh đến mức này, trong lòng núi D