Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2901 lượt.
i phải tìm chứng cứ ở đâu? Tôi bắt đầu hồi tưởng những chuyện xảy ra ở đời trước...
Đúng lúc này, một thanh âm lạnh lẽo vang lên: “Con có chứng cứ.”
Tôi kinh ngạc ngoảnh đầu. Mục Huyền nhìn hoàng đế chăm chú, hàng lông mi dài của anh như khu rừng rậm, che khuất đôi mắt sâu thẳm: “Phụ thân, con còn có chứng cứ. Nhưng đây là cơ mật của Đế quốc, không tiện để người khác biết. Xin mọi người hãy lui ra ngoài. Con khẩn thiết thỉnh cầu phụ thân, phụ thân hãy xem xong chứng cứ này rồi quyết định sau cũng chưa muộn.”
Tôi và những người khác đều rất bất ngờ. Mục Huyền còn chứng cứ mà tôi không biết?
Lẽ nào khoảng thời gian ở trong Dục, anh đã nắm được điều gì đó?
Hoàng đế không hề do dự, gật đầu ra hiệu mọi người sang phòng bên cạnh chờ đợi. Sau khi cánh cửa lớn khép lại, Mục Huyền đảo mắt qua mười mấy thị vệ hoàng cung đứng gác. Hoàng đế nói lãnh đạm: “Bọn họ không sao đâu, con đưa chứng cứ ra đi.”
Tim tôi đập thình thịch, tôi nghi hoặc nhìn Mục Huyền.
Mục Huyền trầm mặc vài giây. Ánh mắt bình tĩnh của anh tỏa ra khí lạnh đáng sợ.
“Con xin lỗi, phụ thân, chúng ta một ngày cũng không thể lãng phí.”
Hoàng đế biến sắc mặt, tôi giật mình. Đúng lúc này, Mục Huyền giơ hai tay, tia sáng màu xanh lam vụt qua. Không khí xung quanh phảng phất chấn động, mười mấy thị vệ đứng quanh căn phòng lặng lẽ đổ xuống đất, không một tiếng động.
Sắc mặt hoàng đế vô cùng khó coi: “Sức mạnh tinh thần của con đã mạnh như vậy sao?” Bây giờ tôi mới tỉnh ngộ. Hoàng đế giữ lại đám thị vệ, chắc là để đề phòng Mục Huyền. Nhưng ông ta không ngờ, sức mạnh tinh thần của Mục Huyền so với trước kia mạnh gấp vô số lần.
“Con sẽ đưa phụ thân đi Vùng đất hoang vu một thời gian, cho đến khi tai họa kết thúc.” Mục Huyền nói từ tốn: “Nếu Đế quốc di dời thành công, phụ thân vẫn là hoàng đế của Đế quốc.”
Hoàng đế không hề tỏ ra hoảng hốt, ông ta cất giọng lạnh lùng: “Nặc Nhĩ, tại sao con lại làm chuyện khó hiểu và vô lý như vậy? Lẽ nào con đưa ta đi, các đại thần ở ngoài kia sẽ nghe lời con? Tháp Thụy và Khải Á sẽ nghe lời con? Người dân cả nước sẽ di dời theo mệnh lệnh của con?”
Đây cũng là điều tôi lo lắng và nghi hoặc. Cho dù chế ngự hoàng đế, Mục Huyền cũng không thể dựa vào vũ lực, cưỡng ép mọi đại thần, cưỡng ép vài tỷ người dân rời khỏi đất nước. Vì lý do đó, hôm nay chúng tôi mới phải đến đây để thuyết phục hoàng đế.
Rốt cuộc Mục Huyền muốn làm gì?
Vẻ mặt Mục Huyền không thay đổi, ánh sáng xanh lam trong tay anh biến thành lớp sương mỏng trôi về phía hoàng đế. Gương mặt hoàng đế lộ vẻ khó tin và phẫn nộ. Nhưng ông ta nhanh chóng bị luồng sáng xanh lam bao trùm toàn thân. Ông ta nhắm nghiền hai mắt, bất tỉnh, nghẹo đầu trên thành ghế.
Mục Huyền lặng lẽ chứng kiến cả quá trình. Thần sắc của anh hơi căng thẳng, đôi mắt đen phảng phất có thứ gì đó cuộn trào, nhưng cuối cùng khôi phục vẻ bình tĩnh.
Nhìn đám người gục trên mặt đất, trong lòng tôi hỗn loạn vô cùng: “Mục Huyền, anh...”
Mục Huyền giơ tay, nói vào máy liên lạc: “Mạc Phổ, đưa Dịch Phố Thành vào đây.”
Tôi giật mình kinh ngạc, Dịch Phố Thành?
Anh định để Dịch Phố Thành đóng giả làm hoàng đế?
Đây là chuyện... không thể tưởng tượng.
Thảo nào sau khi đạt được thỏa thuận với Dịch Phố Thành, anh đã đưa hắn về Đế đô.
Tất nhiên, Dịch Phố Thành tỏ thái độ hợp tác không hoàn toàn vì lý do khuất phục trước sức mạnh tinh thần của Mục Huyền. Chúng tôi cho hắn một khoản tiền lớn và lời cam kết chia hoa hồng trong tương lai, hắn mới nhiệt tình hợp tác.
Tiền chúng tôi có được, một mặt từ danh nghĩa chi phí của quân đội, nên được ngân hàng Đế đô ứng trước; mặt khác là lợi nhuận từ những vụ đầu tư ngắn hạn. Lịch sử lặp lại một lần, tất nhiên tôi không bỏ qua cơ hội, bảo Mạc Lâm gửi toàn bộ số tiền vào các công ty đầu tư, kiếm một khoản lớn.
Mang tiếng hợp tác nhưng Mục Huyền không tiết lộ cho Dịch Phố Thành về vụ tai họa sắp xảy ra.
Tuy nhiên... giam cầm hoàng đế, sử dụng Dịch Phố Thành làm vua bù nhìn... Tôi thật sự không nghĩ tới chiêu mạo hiểm này.
“Em đừng lo.” Phát giác nỗi bất an của tôi, Mục Huyền lên tiếng động viên: “Tất cả sẽ diễn biến theo kế hoạch của chúng ta.”
Một nỗi cảm động, đau lòng bao trùm trái tim tôi.
Có anh ở đây, tôi còn lo lắng điều gì? Anh muốn làm thế nào thì làm đi!
Mười mấy phút sau, Dịch Phố Thành sải bước dài, nhàn nhã đi vào. Bắt gặp đám cảnh vệ bị ngất, hắn dường như cũng không hề kinh ngạc. Dịch Phố Thành đi đến trước mặt chúng tôi, liếc qua hoàng đế, nhếch mép nửa cười nửa không: “Thú vị thật đấy.”
Mục Huyền nói lãnh đạm: “Lúc vào đây anh không bị phát hiện đấy chứ?”
“Đương nhiên.”
Mục Huyền gật đầu, rút từ túi áo một tờ giấy đưa cho Dịch Phố Thành: “Tôi đồng ý những điều khoản của bản thỏa thuận về lính đánh thuê cùng anh thương lượng trước đó. Mười phút sau, anh hãy triệu tập các đại thần và ban bố mệnh lệnh này.”
Dịch Phố Thành cầm tờ giấy đọc qua. Ánh mắt hắn hơi thay đổi: “Hành tinh Stan sẽ bị hủy diệt? Là thật hay giả?”
Tôi trầm mặc.
Dịch Phố Thành hỏi Mục Huyền nhưng h