Tác giả: Lê Thủy Thanh Thuần
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342097
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.
Thủ hạ kia trả lời: “Hắn ra khỏi... còn chưa trở về.”
Bắc Diệc Không lập tức nói: “Gọi điện thoại cho hắn lập tức quay lại!”
Thủ hạ kia lại trả lời: “Vừa mới gọi rồi, điện thoại không liên lạc được!”
Bắc Diệc Không giận dữ quắc mắt nhìn trừng trừng, mắng to: “Mụ nội nó!”
Một thủ hạ khác vội vàng chạy tiến đến, vẻ mặt bối rối: “Lão đại lão đại......”
Thủ hạ kia thở hổn hển lời nói cũng đều nói không ra.
Bắc Diệc Không tức giận tới mức sặc, nói: “Có rắm phóng mau thả!!”
Thủ hạ kia thoáng điều chỉnh hô hấp: “Không tốt...... Không tốt rồi, Tầm Thiên Hoan không thấy!”
Bắc Diệc Không đập bàn đứng dậy, tức giận: “Cái gì!!”
``````````````````````````````````````
Con mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình TV: một người phóng viên đang thao thao bất tuyệt vấn đề di sản của tổng tài tập đoàn Bắc thị sau khi hắn chết...... Âu Dương Tịch thản nhiên bưng lên một ly nước sôi, uống một ngụm, sau đó buông cái ly xuống, khêu gợi môi có chút câu dẫn ra, nói: “Bắc Diệc Uy quả nhiên không có nuốt lời!”
Ân Khả bán tựa ở trên vách tường, nhìn Âu Dương Tịch nói: “Lần này chúng ta làm vô cùng thành công.”
Âu Dương Tịch nói: “Vất vả cho cậu rồi.”
Ân Khả cười: “Hai huynh đệ chúng ta cũng đừng khách khí như vậy được không? Không tự nhiên!”
Âu Dương Tịch nhìn hắn một cái, cười: “Lần này tất cả đều là nhờ cậu ra tay, mà mình thì phải nằm trên giường bệnh.”
“Mình van cậu!” Ân Khả nói: “Cậu ra kế, mình thực hiện, chúng ta rất công bình!”
Âu Dương Tịch cười cười, sau đó lại đem ánh mắt chuyển tới trên TV, nói: “Từ hôm nay trở đi, trên đời sẽ không có Bắc Diệc Hâm tồn tại! Thiên Hoan...... Em tự do.”
Ân Khả cảm thán: “Mấy ngày nay có thể đã làm cho cô ấy sợ hãi.”
“Cậu nói thử xem nếu cô ấy biết chuyện này là mình làm, cô ấy có thể hay không trách mình?” Âu Dương Tịch cùng Ân Khả nói, lại như là lầm bầm lầu bầu với chính mình.
Ân Khả thở ra, nói: “Vậy vĩnh viễn đừng cho cô ấy biết rõ......”
Âu Dương Tịch ánh mắt buông xuống: “Chỉ mong được vậy.”
Ân Khả đứng thẳng người, chậm rãi hướng Âu Dương Tịch đi tới, nói: “Biết không?”
“Cái gì?”
“Cô ấy trong lúc hôn mê, một mực kêu tên của cậu......”
Âu Dương Tịch bỗng nhiên giương mắt, nhìn về phía vẻ mặt hờ hững của Ân Khả, nói: “Phải không?”
Ân Khả nói: “Trải qua chuyện này, mình hiện tại có thể xác định, cô ấy yêu cậu, hơn nữa phi thường lệ thuộc vào cậu, trong vòng vài ngày vừa qua, cô ấy đem tất cả hy vọng ký thác vào trên người của cậu, có lẽ cô ấy cho rằng người cứu cô ấy chỉ có cậu......”
Âu Dương Tịch nghe vậy giật mình sững sờ hồi lâu, sau đó cười ra tiếng: “Nói như là thật vậy?”
Ân Khả phiết môi cười: “Mình cũng là đoán mà thôi.”
“Cậu đã đưa Thiên Hoan đến bệnh viện này rồi chứ, Bắc Diệc Uy đã tới chưa?”
“Yên tâm đi, mình chờ Bắc Diệc Uy đến bệnh viện, mới lén lút rời đi, hắn lúc này sẽ nhất định ở bên cạnh của cô ấy.”
“Cậu không có bị hắn phát hiện?”
Ân Khả buồn cười: “Mình cũng không ngốc đến nỗi để hắn phát hiện.”
Âu Dương Tịch nói: “Như vậy cũng tốt.”
Ân Khả cầm lên ly nước còn một nửa uống cạn, nói: “Bắc Diệc Uy chính là tình địch của cậu a, lần này vì cái gì đem Tầm Thiên Hoan đặt vào trong tay của hắn?”
Âu Dương Tịch nói: “Cậu là thật không rõ hay là giả không rõ?”
Ân Khả nhún nhún vai, từ chối cho ý kiến, cái hiểu cái không.
Âu Dương Tịch nói tiếp: “Thiên Hoan bị bắt cóc, ngoại trừ song phương, không có bất luận kẻ nào biết rõ. Mình hiện tại nếu là giữ Thiên Hoan ở bên cạnh, nhất định sẽ khiến Bắc Diệc Uy hoài nghi!”
Ân Khả đồng ý gật đầu, nói: “Khá tốt, Âu Dương Tịch không có bị cảm tình làm cho hôn mê đầu!”
Âu Dương Tịch trừng liếc: “Cậu nói gì vậy? Mình - Âu Dương Tịch một mực hiểu được chuyện nên làm, hơn nữa muốn hoàn thành thúc thúc nguyện vọng - chiếm đoạt Bắc thị, bây giờ là thời điểm quan trọng, Bắc Diệc Hâm vừa chết, tập đoàn Bắc thị như rắn mất đầu, mà Bắc Diệc Uy thì không cần phải tính, Bắc thị tập đoàn từ trên xuống dưới không ai phục tùng một tên công tử suốt ngày ở bên ngoài chơi bời lêu lổng phóng đãng, tập đoàn Bắc thị lòng người bàng hoàng, trong khoảng thời gian này là đối phó tốt nhất!”
Ân Khả ánh mắt đột nhiên sáng: “Đúng vậy, đây mới là mục đích cuối cùng nhất của chúng ta!”
Bắc Diệc Uy ngồi ở bên cạnh giường bệnh, lẳng lặng nhìn người ở trên giường hôn mê - Tầm Thiên Hoan, chỉ thấy cô khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trên trán không ngừng toát mồ hôi lạnh, nhắm hai mắt, cau chặt lông mày, môi khẽ nhếch rồi lại khẽ mím, thì thào, đại đa số đều nghe không rõ đang nói cái gì, nhưng mà Bắc Diệc Uy lại nghe đến cái chữ kia:
“Tịch...... Tịch......”
Trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Bắc Diệc Uy không có bất luận biểu cảm gì, khêu gợi môi nhếch, đôi mắt đen nhánh thật sâu, nhìn chằm chằm vào thân thể trên giường, hắn chậm rãi giơ lên ngón tay thon dài mà tiết cốt rõ ràng, ngón tay trên không trung chần chờ rồi vươn hướng khuôn mặt nhỏ nhắn hôn mê xoa gò má lúc lạnh lúc nón