Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.
ỏi giảng đường.
Buổi chiều, Tiểu Dư mở mạnh cánh cửa phòng kí túc, cười đến gập cả bụng, thở mất nửa ngày mới nói:
“Vưu Dung, cậu mau đến phòng triển lãm ảnh ở tòa nhà Phạm Tôn xem đi, bức ảnh của cậu được trưng bày rồi đấy!”
“Thật sao?” Tôi nhảy ra khỏi giường, hồ hởi phấn khởi chạy đến phòng triển lãm ảnh. Cuối cùng nhìn thấy bức ảnh trong tin đồn của mình…. Màn nhảy aerobic trong buổi lễ hội hôm ấy, tôi được trang trí hơn người khác bằng một cái áo ngực màu trắng, treo tòng teng trên lưng. Mà bên dưới bức ảnh còn được đánh dấu ấn tượng với tiêu đề: ‘Ở sân bay, xin hãy xuất trình áo con!’
Không chỉ có bức ảnh, còn vụ giải thưởng là cái dây điện chuột giành được vì màn hài kịch kia, bị Tiểu Dư cười suốt một đêm! Buổi tối, tôi nằm trên giường tiếp tục mất ngủ. Vòng quay xui xẻo của tôi lại bắt đầu tiếp tục chuyển động rồi sao? Chẳng lẽ tôi bị Ác ma nhìn trúng à? Tôi sẽ không phải sống suốt trong cái trường Đại học luyện ngục này chứ? Chuyện trước chuyện sau màn biểu diễn ngày hôm đó cứ thế lặp đi lặp lại trong đầu tôi, trước khi mơ hồ nhập mộng, hình ảnh bác sĩ Trương đứng trong cánh gà ôm tôi lại một lần nữa hiện lên, ừm, hình như vô cùng đáng ngờ! Nếu như anh ta là Ác ma, vậy ai là Đấng cứu thế của tôi đây?
Tiếp Xúc Với Kẻ Mạo Danh.
Sáng sớm, nhận điện điện thoại của mẹ mới biết hai người họ hôm qua đã đi du lịch về, sáng nay mới nhớ ra trong nhà còn có một con chó, còn tôi cũng nhờ sự nhắc nhở của bọn họ nên mới nhớ ra con chó vẫn đang ở chỗ bác sĩ Trương.
(Chó: Số tôi thật là khổ, sống nhờ mấy kẻ không phải người đã đành, bây giờ lại ở nhà bác sĩ Trương cho thỏ ăn chịu tội.)
Đi điểm danh, xa xa nhìn thấy Vũ Đạo ở bãi tập, thấy người này còn làm tôi sợ hãi hơn là thấy Trương Văn, tôi nhíu mày đi qua đó chợt phát hiện trên mặt Vũ Đạo thâm tím một mảng. Không phải đấy chứ, lợi hại như Vũ Đạo cũng bị người ta đánh sao? Tay cường đạo kia đạt cấp bậc gì đây ta? Cao thủ truyền thuyết chăng? Nghĩ vậy cũng cảm thấy khả năng Vũ Đạo tự té ngã cũng tương đối lớn. Vũ Đạo thấy tôi nhìn chằm chằm vào mặt mình bèn pha trò: “Bạn học Vưu, nhìn thái độ của em thì hình như em rất quan tâm đến thầy thì phải!”
“Dạ, em quan tâm không biết vị cao nhân nào đã lưu lại dấu ấn lên mặt thầy ạ!” Tôi lẩm bẩm.
Cậu kia đờ đẫn gật gật đầu, lúc nghe thấy tên cậu ta đầu ta run run. Vì sao tôi mạo danh người khác mà vẫn bị bắt vậy? Giờ thì bị cậu ta chửi chết rồi! Nghĩ đến đây, tôi lập tức ỉu xìu. Chợt nghe thấy thầy hiệu trưởng nói với cậu sinh viên kia: “Có người quay về trường học quá thời gian cho phép, ghi tên em lại, thầy đã điều tra rõ ràng rồi, chuyện không liên quan đến em, em có thể đi rồi.”
Sau khi cậu sinh viên kia đi, thầy hiệu trưởng bảo tôi ngồi xuống, tôi bắt đầu toát mồ hôi. Thầy hiệu trưởng uống một cốc nước, chậm rãi nói: “Sau này về muộn muốn vào trường thì phải mang theo thẻ sinh viên.”
Tôi ho khan một tiếng, có chút xấu hổ. Thầy hiệu trưởng liếc nhìn tôi rồi đứng dậy, đi đến bên cạnh tôi, nói: “Em là người đi hại, cũng là người bị hại.”
Thầy hiệu trưởng đưa danh sách cho tôi, tôi xem mà đờ đẫn. Thì ra trên danh sách này, ngoài trừ một cái tên ‘Vương Vĩ’ mà tôi viết, một cái tên khác được ghi vào sổ là hai chữ lớn cực kỳ chói mắt…. Vưu Dung!
Ta há hốc mồm không nói nổi nên lời, thì ra còn có kẻ còn tởm hơn cả tôi! Tôi muốn chửi to cái đứa thiếu đạo đức kia, nhưng ngẫm lại thì bản thân mình cũng là một đứa mạo danh, vậy nên ngậm đắng nuốt cay chửi không nên lời. Thầy hiệu trưởng vỗ vai tôi, nói giọng vô cùng hiểu biết: “Xét việc em mạo danh người khác ngày đầu tiên mà nói thì những ngày sau đó khẳng định không phải em!”
Thầy hiệu trưởng à, em cảm động quá, thầy đúng là người nhìn thấu mọi việc, hiểu được lòng người. Cuối cùng thầy cũng hiểu được nỗi khổ của kẻ nổi tiếng như em rồi sao?
“Vưu Dung, chuyện chuyển khoa em nghĩ thế nào rồi?”
“Em nghĩ em không nên chuyển. Mẹ em nói thích ứng được với khoa Vật lý chẳng dễ dàng gì, nếu chuyển nữa thì chỉ sợ càng có thêm nhiều chuyện thị phi.”
Thầy hiệu trưởng nghĩ một lúc, sau đó đồng ý gật gật đầu.
“Có điều, em muốn đổi tên!” Cái tên này không thể tung hoành ở Đại học được!
“Em muốn đổi thành tên gì?”
“Vưu Đại!” Tôi thấy thầy hiệu trưởng ngây ra, lại do dự nói: “Nếu không thì là Vưu Nhị Tỉ hoặc Vưu Tam Tỉ?”
Thầy hiệu trưởng lắc đầu, than thở: “Không chuyển khoa cũng được! Hết chuyện rồi, em có thể đi.”
Tôi đi ra rồi chạy thẳng đến bệnh viện tìm bác sĩ Trương. Vừa bước vào bệnh viện đã thấy chó nhà mình bình yên vô sự, trá tim tôi rốt cục cũng bình yên, có điều tinh thần của con chó có vẻ không được tốt.
(Chó: Đổi lại là cô, cô cứ đến nhà bác sĩ Trương ở mấy ngày là hiểu ngay thôi!)
“Tiểu Dung, em đến rồi à! Con chó đã không còn gì đáng ngại, nhưng để tránh những lần phẫu thuật sau này, có vài chuyện em cần chú ý, nếu được thì tôi muốn gặp mặt nói chuyện với bố mẹ em, dặn bọn họ một chút.”
“Không cần đâu, có lẽ không có lần