Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
ời nhà Vưu Dung rồi!”
“….”
Nói không nên lời, bay… bay… bay về nhà thôi. Đón con chó từ nhà hàng xóm về, tôi quay lại trường học, chay thẳng đến bệnh viện trường. Không ngờ ở bệnh viện, ngoài bác sĩ Trương đang đợi tôi, Vũ Đạo cũng ở đó.
Bác sĩ Trương kéo con chó qua, kiểm tra cẩn thận. Vũ Đạo không nói lời nào, chỉ ngồi bên cạnh. Tôi cảm thấy bầu không khí vẫn rất kì lạ, vậy nên tôi mở miệng hỏi bác sĩ Trương trước:
“Bác sĩ Trương, anh vừa xem phim gì vậy?”
“Titanic.”
“Có cảm tưởng gì không?”
“Người nghèo thì đừng có đi tàu.”
“Em vẫn chưa xem.” Có điều theo như tôi được biết thì những người khác cũng không có cảm tưởng như anh đâu.
“Sao lại chưa xem?” Vũ Đạo đột nhiên hỏi.
“Lúc trước em thích một nam sinh, hi vọng lên đại học có thể cùng cậu ấy đi xem, có điều không được.” Tôi nhớ lại chuyện cũ mà có chút chán nản.
“Đợi em có bạn trai rồi đi xem với cậu ta.” Giọng điệu Vũ Đạo dịu dàng hơn.
“Tiểu Dung, vậy bây giờ chúng ta đi xem một lần nữa đi!” Bác sĩ trương đột nhiên ngẩng đầu lên, cao giọng nói với tôi.
“Không cần! Đi xem với anh nhất định không có cảm giác gì!” Tôi từ chối chẳng khách sáo gì, đối với bác sĩ Trương tuyệt đối không thể khách khí.
Bác sĩ Trương đột nhiên nắm lấy tay thôi, dịu dàng trìu mến nói: “Tiểu Dung, em đúng là tri kỉ của tôi! Tôi mà xem một lần nữa, cảm tưởng chắc chắn sẽ là… kẻ không có tiền, thà chết, chứ đừng có đi tàu!”
Vũ Đạo kéo con chó lên, đưa lại cho bác sĩ Trương, “Vẫn chưa khám xong đâu!”
“Xem xong rồi.” Bác sĩ Trương nhận lấy con chó, vuui vẻ nói với tôi: “Tiểu Dung, tôi nói cho em biết một tin mừng.”
“Con chó nhà em không có bệnh?” Tôi sốt ruột nhìn bác sĩ Trương.
“Không phải, nó bị nhiễm một bệnh mới của chó, tôi quyết định dùng tên của nó hoặc chủ nhân của nó, xin đặt cho loại bệnh mới này!”
Vũ Đạo thở dài, vỗ vỗ đầu tôi, an ủi: “Em cứ coi như con chó ấy chết rồi đi, hôm nào tôi sẽ gọi điện cho mẹ chúng ta giải thích!”
Buồn chưa… Đúng là tìm luôn một vị hòa thượng cho rồi! Chó ơi, tao xin lỗi mày nhé! Để tiết kiệm tiền nên tao đã để mày rơi vào tay giặc rồi!
“Tiểu Dung, lúc trước ở nước ngoài tôi đã từng học qua thú y ở chỗ người bạn, để tối tôi gọi điện hỏi ý kiến chuyên gia xem. Tối nay em cứ yên tâm quay về đi.” Bác sĩ Trương nghiêm túc đẩy đẩy gọng kính trên mũi.
“Thật chứ?” Tôi vẫn nghi ngờ chưa tin,
“Lần này em cứ tin anh ta đi, cứ về trước đi.” Vũ Đạo nhìn thái độ của bác sĩ Trương, sau đó dìu vai tôi ra ngoài bệnh viện. Tôi đi được mấy bước, vẫn có chút không yên tâm, quay đầu lại hét lên:
“Bác sĩ Trương, anh đừng có lấy máu chó nhà tôi đấy!”
Đi ra khỏi bệnh viện, Vũ Đạo tự nhiên nới lỏng tay trên vai tôi, hai người chúng tôi sóng vai đi. Ở bên cạnh Vũ Đạo, không hề câu nệ như ở bên cạnh thầy giáo nhưng cũng không thoải mái như đi với bạn bè.
“Nghe nói hôm qua em bắt được ăn trộm? Xem ra tôi dạy em đạp ghế vẫn rất có hiệu quả. Thì ra chuột chết trên đời này vẫn còn nhiều lắm!” Vũ Đạo nhịn cười trêu chọc tôi.
“Xời… tôi nói cho anh biết nhé, đừng nói là tiểu tặc, cho dù là trung tặc, đại tặc, chỉ cần hắn gọi tôi là ‘mẹ…., tôi cũng đá chết hắn ta!” (Xem ra tên trộm hôm qua cũng biết điều, chí ít cũng nhận ra tôi là con gái, nếu không…) Giọng điệu tôi cực kỳ hung hăng.
“Xem ra em đã nắm được khí thế của bộ môn Không thủ đạo rồi!” Vũ Đạo nhìn tôi, “Có muốn xem xét chuyển quân từ chỗ Trương Văn sang chỗ tôi không?”
“Em quyết định sẽ tự mình học thành tài!” Nhìn cái đầu heo của Trương Văn cứ dăm bữa nửa tháng lại bị anh đánh, tôi đầu quân vào cửa nhà anh không phải là tự tìm đường chết sao!
Lúc đi đến đoạn đường mỗi người một hướng, Vũ Đạo đột nhiên hỏi tôi: “Ngày mai có bận không?”
“Đến bệnh viện xem con chó nhà em đã bị bác sĩ Trương giết chết chưa thôi.”
“Cho em hai tấm vé, tối mai ở sân vận động Thiên Tân có buổi biểu diễn của ban nhạc bọn tôi.”
Nói đoạn Vũ Đạo đặt hai vé vào tay tôi rồi bỏ đi. Tôi cúi đầu nhìn hai tấm vé, rồi lại nhìn bóng lưng anh ta, trong lòng chợt rối loạn. Sao Vũ Đạo lại tặng tôi hai cái vé này? Chẳng lẽ là vì tôi kích động tỏ tình với anh ta ở buổi diễn đầu tiên, hay là vì sự nhiệt tình với bác sĩ Trương ở buổi thứ hai?
Buổi tối, nhắc đến chuyện vé Vũ Đạo tặng, Phạm Thái hiếm khi chủ động yêu cầu tôi dẫn cô ấy đi. Cô ấy nói sau khi biết tay chơi violin hôm đó là Vũ Đạo, cô ấy cực kỳ ngưỡng mộ sự khéo léo của anh ta, hi vọng có cơ hội được thấy anh ta biểu diễn lần nữa. Với một người không thích âm nhạc như Tiểu Dư thì dĩ nhiên không hứng thú với tấm vé đó.
Nằm trên giường, nhớ đến con chó đang nằm trong tay bác sĩ Trương, tôi lại lạnh toát mồ hôi. Lại nhớ đến chuyện bác sĩ Trương đề cập đến việc mình đã học qua về thú y, tôi lại càng bất an, chẳng lẽ trương học lại thuê bác sĩ thú ý về khám bệnh cho bọn tôi sao? Kể cả có tiết kiệm chi phí giảng dạy thì cũng không nên như vậy chứ!
Lưu Danh Nơi Gác Cổng.
Ngày thứ tư của kỳ nghỉ mười một ngày, tôi tỉnh dậy