Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
Chuẩn Bị Cho Kỳ Thi Tiếng Anh Cấp Bốn.
Thứ hai đến trường học, Tiểu Dư cùng Phạm Thái hoàn toàn bất ngờ đối với quan hệ anh em của ba người. Lúc Giả Họa nhìn thấy tôi, cô ấy lại gọi thẳng tên của tôi chứ không ngọt ngào gọi tôi là chị họ như ngày hôm qua nữa, cô ấy lại lần nữa trở về với chính mình khiến tôi có chút hoài nghi, phải chăng cô ấy còn có chị em song sinh. Tôi nghĩ với tính cách của Giả Họa, hẳn sẽ không muốn mọi người biết được quan hệ của chúng tôi, càng không muốn nhắc đến chuyện người trong mộng của mình, đương nhiên còn cả thân phận khiến nhiều người khiếp sợ: Nữ thần gợi cảm.
Đám sinh viên hoàn toàn sốc trước chuyện Vũ Đạo và tôi chính là anh em ruột, tuy tin đồn về tình yêu thầy trò chính thức được ngăn chặn, nhưng chuyện anh em nhận nhau lần này lại càng được nhiều người biết đến hơn.
Sau vụ bị Phạm Thái hôn hít lần trước, tỉ lệ mọi người quay đầu nhìn tôi là 120%, tôi lại trải qua tình trạng như động vật lạ bị người ta quan sát. Tôi cũng bắt đầu cảm thấy, mặc dù ‘Nhật báo Vưu Dung’ có chút khoa trương, nhưng ‘Tuần san Vưu Dung’ lại nội dung rất phong phú!
Buổi chiều sau khi tan học, tôi trở về nhà mới, bởi vì lớp học bồi dưỡng tâm lý từ giờ đã trở thành bồi dưỡng nội bộ gia đình. Vừa vào nhà liền thấy mẹ Võ, còn có Trương Văn nằm trông bên giường, tay cầm bản vẽ, anh ta đang cẩn thận phác họa lại hình ảnh mẹ Võ đang ngủ. Hình vẽ trên giấy sinh động như người thật, tôi ghé sát vào nhìn, không cẩn thận động vào anh ta. Trương Văn thấy là tôi, liền đứng lên gấp bản vẽ lại, rời khỏi phòng mẹ Võ không nói một lời. Tôi cô đơn nhìn bóng lưng của anh ta, xem ra anh ta thật sự rất ghét tôi.
“Gần đây anh đang nghiên cứu thuật thôi miên, anh sẽ thôi miên em thành người Anh, thế không phải ngon rồi sao.”
“Được ạ! (Tôi phản đối! )” Tôi và Vũ Đạo cùng lúc lên tiếng.
“Vì sao anh lại phản đối?” Tôi quay sang hỏi Vũ Đạo.
“Lẽ nào đến giờ em còn chưa hiểu được sự nguy hiểm trong những ý tưởng kỳ quái của anh ấy ư?” Vũ Đạo liếc mắt nhìn bác sĩ Võ, “Lát nữa nói không chừng anh ấy thôi miên em thành một con ếch, bắt em diệt ruồi, muỗi, gián trong nhà chúng ta bằng lưỡi đấy!”
“Không phải chứ.” Tôi lập tức dao động, vẫn là Vũ Đạo nhận thức vấn đề sâu sắc. Bác sĩ Võ thấy hai người chúng tôi đứng trên cùng một chiến tuyến, đành nói: “Có Võ nhị giám sát bên cạnh là được rồi.”
Vũ Đạo vẫn không nhúc nhích, bác sĩ Võ kéo anh ta qua, nói nhỏ sau lưng với anh ta mấy câu, sau đó tôi liền thấy vẻ mặt Vũ Đạo dao động. Lẽ nào Vũ Đạo cũng có nhược điểm trong tay bác sĩ Võ?
Vẻ mặt của Vũ Đạo ngược lại khiến tôi bắt đầu bất an, bác sĩ Võ cũng không để lỡ cơ hội mà khuyên bảo: “Tiểu Dung, với trình độ tiếng Anh cơ bản của em lúc này, để qua được cấp bốn có chút khó, cho nên chỉ có thể được ăn cả ngã về không thôi!”
Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy lời bác sĩ Võ nói cũng không phải không có lý, nhưng tôi vẫn không yên lòng, vì vậy lại dặn dò Vũ Đạo: “Anh nhất định phải giám sát cho kỹ đó!”
“Anh lấy nhân cách của mình ra đảm bảo, sẽ ngăn anh ấy lại trước khi xảy ra vấn đề!” Vũ Đạo thề hẹn.
“Nhân cách? Anh lấy cái gì mà mình có ra bảo đảm có được không?” Tôi lầm bầm.
Vũ Đạo cười cười, “Dùng quyền chủ nợ của tôi đảm bảo được chưa.”
“Vậy còn tạm được.”
Sau đó, bác sĩ Võ lấy tay chậm rãi xoay tròn trước mắt tôi, lăn qua lăn lại nửa ngày, đầu óc tôi cũng sắp hôn mê nhưng vẫn không thành công, đang lúc tôi chuẩn bị từ bỏ, ý thức lại dần dần biến mất...
Chờ lúc tôi khôi phục lại ý thức, đã thấy bác sĩ Võ nhìn tôi cười rất khả nghi, mà mặt Vũ Đạo lại hơi đỏ. Tôi vội vàng gặng hỏi, bác sĩ Võ ài một tiếng, “Tiểu Dung ơi, em bị thôi miên thành người Anh quốc xong, cứ như một đứa bé thiểu năng người Anh vậy, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng nói không xong!”
“Không cần các anh dạy thêm nữa!” Tôi bực bội chạy về phòng mình. Vừa vào phòng, tôi lo lắng soi gương nhìn miệng mình một chút, không phát hiện cái gì lạ thường. Nghĩ kỹ lại, nếu thật sự giống một đứa bé người Anh thiểu năng thì Vũ Đạo cũng đâu có lý do đỏ mặt chứ? Để tôi chịu thôi miên, rốt cuộc trước đó bác sĩ Võ đã nói gì với Vũ Đạo? Mà trong lúc thôi miên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?
Tiết Cơ học của ngày thứ ba bắt đầu đã làm cho tôi ý thức được rằng, kỳ thi hết kỳ đáng sợ sắp đến gần rồi. Giáo sư Lý Giản của môn Cơ học nghe nói tương đối dễ tính, sẽ không bắt nhiều người, học cho kỹ bài tập và ghi chép hàng ngày là đa phần có thể qua. Cho dù thế nhưng khối lượng ôn tập cũng không hề nhỏ. Mà một đứa bình thường ít nỗ lực như tôi lại càng lo lắng hơn nữa. Buổi trưa về nhà ăn cơm, thấy sắc mặt Trương Văn còn xấu hơn mình, tôi mới nhớ ra buổi chiều không học thể dục. Bác sĩ Võ và Vũ Đạo cũng về ăn cơm.
Bác sĩ Võ cảm thán một tiếng, “Tiểu Dung à, hôm nay anh mặc cái blouse đỏ đi làm, sáng sớm xem bệnh cho một bệnh nhân, anh vừa bảo lấy máu là anh ta đã chạy mất dép rồi! Buồn cười thật đấy!”
Anh mặc cái blouse đỏ đó nhìn thế nào cũng giống đồ tể chứ không giống bác sĩ! Vũ Đạo tiếp lời: “Ngày mai anh cũng mặ