Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.
khách khí đẩy ra. Tôi đang buồn rầu thì bác sĩ Võ đột nhiên nhảy đến trước mặt chúng tôi, xắn tay áo lên, thổi thổi nắm đấm. Ngay sau đó, Trương Văn đã cầm chén canh thuốc kia lên, một hơi uống cạn. Uống xong trả bát lại vào tay tôi, lầm bầm nói: "Ghê tởm thì có chút ghê tởm, nhưng đỡ hơn da thịt bị đày đọa! Bằng cấp càng cao, càng không thể nói đạo lý, ngược lại còn thích dùng vũ lực!"
Tại sao lại nói như vậy chứ? Chẳng lẽ đang nói bác sĩ Võ là tiến sĩ trong truyền thuyết? Vũ Đạo là thạc sĩ, tôi biết rồi, còn Trương Văn tốt nghiệp đại học liền đi làm. Hóa ra là vậy, cuối cùng cũng đã tìm được căn cứ cho bảng xếp hàng mức độ tư duy bình thường rồi!
Không lâu sau, Vũ Đạo về nhà, tôi cũng đem một chén cho anh, lần này tôi thông minh, không nói đó là canh thuốc bác sĩ Võ nấu, chỉ cười tủm tỉm bưng qua, mỉm cười nói: "Anh hai, anh mệt mỏi cả ngày, uống chén canh cho bổ đi!"
Cái tên Vũ Đạo này giảo hoạt không giống người thường, liếc mắt nhìn bác sĩ Võ đứng một bên, cười nhạt, nhíu mày nói: "Canh Võ đại hầm phải không."
"Sao anh biết vậy?" Tôi có chút giật mình.
"Em mang canh cho anh mà anh ấy không cướp lại, cũng không châm chọc, cho nên đây nhất định là canh anh ấy hầm." Quả là nhìn rõ mọi việc! Vũ Đạo tỉ mỉ xem xét gương mặt của tôi, sau đó thở phào nhẹ nhõm, "Xem ra em vẫn còn khỏe, nhưng em vẫn nên cẩn thận! Bảo trọng!" Nói xong liền trở về phòng mình.
Tôi bưng bát canh kia, bất đắc dĩ nhìn bác sĩ Võ, bác sĩ Võ trầm giọng nói: "Từ nhỏ anh đã muốn làm bác sĩ, trước là vì muốn xem bệnh cho hai đứa nó, còn có thể chăm sóc ăn uống cho mọi người. Nhiều năm rồi, khó lắm mới có thể nấu bát canh như thế." Bác sĩ Võ càng nói càng uể oải, xoay người đi vào phòng bếp. Biểu tình đau lòng của anh ấy khiến tôi rất khó chịu nên cũng đi theo, đã thấy bác sĩ Võ đang lau mắt trong bếp, nước mắt rơi lã chã. Tôi luống cuống an ủi: "Anh cả, anh nấu canh uống rất ngon, là bọn họ không có lộc ăn!"
Bác sĩ Võ cúi đầu, rơi lệ không nói. Nhớ đến việc anh ấy nấu canh cho tôi cũng vì có ý tốt, giờ lại thành như vậy, trong lòng cũng hổ thẹn, vì vậy cắn răng một cái, cầm bát canh trong tay vốn muốn đưa cho Vũ Đạo, một hơi uống cạn đến đáy.
"Thực sự uống rất ngon ư?" Bác sĩ Võ ngẩng đầu, lúc này tôi mới nhìn rõ con mắt đã đỏ bừng của anh ấy, tôi đáp lại: "Ngon lắm! Ngon lắm!" Trong ánh mắt chờ mong của bác sĩ Võ, tôi như bị ma xui quỷ ám uống hết chén thuốc đó. Anh khôi phục dáng vẻ tươi cười, dùng ánh mắt trong như nước hồ thu, lại tự mình múc cho tôi một chén canh nữa, tôi chỉ có thể kiên trì xử lý nó lần thứ hai. Tôi đâm lao đành phải theo lao, mãi cho đến thấy đáy lúc chén canh, bác sĩ Võ mới chịu buông tha, dáng vẻ rất vui mừng.
Tôi nỗ lực nuốt xuống chỗ canh nghẹn ở cổ họng, an ủi bác sĩ Võ: "Anh cả, canh thuốc em uống hết rồi, là bọn họ không hiểu ý tốt của anh, anh... không cần khóc vì chuyện như vậy nữa."
"Khóc?" Bác sĩ Võ khó hiểu.
"Mới nãy..."
"Mới nãy anh không cẩn thận làm dính ớt vào mắt thôi." Bác sĩ Võ ra vẻ vô tội.
Hồi lâu tôi vẫn không nói gì, cảm thấy trong mũi có một dòng quen thuộc đang chảy ra. Bác sĩ Võ thuận tay đổ bã thuốc ở đáy nồi ra, sau đó dùng để đựng máu của tôi! Tôi chủ động cầm hứng, rồi đi về phía phòng mình. Bác sĩ Võ tôi xin anh, hãy để tôi yên đi, nếu còn dây dưa với anh nữa, bệnh của tôi sẽ không chỉ đơn giản là lo lắng trước kỳ thi nữa đâu! Mẹ Võ, mẹ chờ con chút thôi, đoán chừng con cũng sắp ung thư rồi đây!
--------------------------------------------
Cứ như vậy, chăn bông của bác sĩ Võ chỉ mất đi một ít, còn tôi mất đi mấy chục cc máu. Lúc Vũ Đạo nhìn thấy tôi mũi nhét bông gòn, lạnh lùng liếc tôi một cái, như đang nói "Đáng đời, anh đã sớm nhắc nhở em rồi mà" ! Xem ra sau này tôi phải dán một cái bảng trên người bác sĩ Võ "Nguy hiểm, ở đâu có người này, ở đó có máu mũi!"
Lúc ăn cơm tối, mẹ Võ thấy tôi còn dính máu mũi thì oán trách nói: "Đứa bé này, dù anh cả con nấu canh bổ ngon đến mấy, con cũng đừng uống nhiều như vậy chứ!"
Mẹ đừng nói vậy, con oan muốn chết đây! Trương Văn vừa vui sướng khi người gặp họa vừa nói: "Cô thật đúng là không biết sợ! Canh thuốc anh cả nấu cũng dám uống nhiều như vậy!" Giọng điệu của Trương Văn làm tôi khó chịu, tôi đang tức đầy một bụng mà không có chỗ phát tiết, nên liền xả với anh ta, "Chẳng qua lúc nhỏ làm mấy người bị đau bụng vài lần thôi mà, sau đó anh ấy cũng ‘gác kiếm’, không phải niệm tình anh em sao! Đúng không, anh cả?"
Bác sĩ Võ mỉm cười lắc đầu, chậm rãi nói: "Cũng không phải vậy, bởi vì anh thấy so với uống thuốc thì còn có cách hiệu quả hơn, đó là dùng Không thủ đạo đánh bọn nó!"
"..." Khí huyết nhất thời phun trào, máu mũi vốn đã ngừng giờ lại thấm ướt bông gòn, tôi vội vàng nghiêng đầu đi, loại bác sĩ Võ ra khỏi tầm nhìn của mình, tiếp tục nhìn thì tôi sẽ gục mất! Tôi cứ nghĩ mình là Âu Dương Phong trong ‘Đông thành Tây tựu’*, nhưng lại không nghĩ đến mình sẽ đụng phải bác sĩ Võ - Hồng Thất Công, bác sĩ Võ, anh buông tha tôi đi! (Tham khảo cảnh Âu Dương Phong người đầy máu ôm cây, Hồng Thất