Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1508 lượt.

t ngờ của mẹ Võ làm cho giật mình, thấy sắp sặc canh ra, tôi kịp thời quay đầu đi. Vũ Đạo ở bên cạnh đen đủi, nhưng anh ta lại dùng áo chặn lại với tốc độ nhanh nhất, sau đó vừa dùng khăn ăn lau vừa nói: “Cũng may cả nhà đã luyện qua cả rồi!”
Tôi đang ngượng ngùng thì nghe thấy Giả Họa dõng dạc tuyên bố: “Cháu đã có người mình thích rồi ạ!”
Tôi bị câu nói của cô ấy làm cho sặc thêm lần nữa, Vũ Đạo nhanh tay nhanh mắt chộp lấy một cái bát, hứng trước miệng tôi, dạy dỗ: “Sống ở đây, nhất định phải học cách kiên định, thấy núi Thái Sơn đổ cũng không được biến sắc. Em từ từ làm quen đi!”
“Vậy sao? Người ở đâu vậy?” Mẹ Võ cực kỳ vui vẻ, bà gặng hỏi Giả Họa.
“Bạn học cùng trường Đại học ạ!” Lúc Giả Họa trả lời, cô ấy nhìn thẳng vào bác sĩ Võ. Bác sĩ Võ nhìn như không thấy, tiếp tục gắp thức ăn.
“Ai vậy? Mình quen không?” Tôi thích thú tham gia vào, Giả Họa lại để ngoài tai, tiếp tục ăn cơm. Mẹ Võ than thở, ngưỡng mộ nói: “Vẫn là con gái tốt, cháu xem mấy thằng nhóc nhà dì, đã lớn thế này rồi mà chẳng đứa nào dẫn bạn gái về nhà cả! Đi xem mắt cuối cùng cũng không có kết quả. Ài, bây giờ dì chỉ có thể hi vọng vào Tiểu Dung nhà ta thôi!” Nói rồi quay về phía tôi, “Tiểu Dung cũng có đối tượng rồi hả?”
Câu nói này của mẹ Võ nhất thời khiến mấy người trên bàn ăn ngừng động tác lại, nhất tề nhìn về phía tôi. Bác sĩ Võ liếc nhìn tôi một cái, lập tức mờ ám liếc Vũ Đạo, Vũ Đạo lại híp mắt tức giận liếc xéo bác sĩ Võ, Giả Họa lặng lẽ quan sát bác sĩ Võ và Vũ Đạo, Trương Văn ở một bên nhìn mà mặt mày lơ mơ. Tôi sững sờ nửa ngày, không biết nên trả lời thế nào thì lúc này, bác sĩ Võ gian xảo lại nói: “Em ấy vẫn chưa tìm được mẹ ạ!”
Tôi nhìn Vũ Đạo, không biết vì sao trong lòng cảm thấy có chút không cam tâm, vì vậy tôi lớn tiếng nói: “Con có người thương rồi!”
Ánh mắt Vũ Đạo tức thì lóe lên ánh sáng khác thường, tràn đầy mong đợi khó có thể tin được, dường như muốn tìm được đáp an gì đó từ trong mắt tôi.
Tim tôi xót xa, lại chán nản nói: “Có điều con vừa mới bị thất tình rồi!”
Bác sĩ Võ lập tức đứng dậy, ôm lấy tôi từ sau lưng, giọng nói chứa chan ân tình: “Đừng đau lòng, Tiểu Dung, anh sẽ dùng lồng ngực rộng lớn này an ủi trái tim bi thương của em!”
Không cần đâu, anh không bắt nạt tôi là tôi đã thắp hương cảm tạ rồi, sự dịu dàng của anh tôi không nhận nổi đâu. Câu nói này tương đương với, nhận lấy là khỏi sống!
Vũ Đạo bên cạnh lạnh lùng nhìn bác sĩ Võ, dường như tích trữ giận dữ, không biết lúc này bác sĩ Võ ở sau lưng có thái độ gì, có điều có thể kết luận rằng, anh ta đã chọc giận Vũ Đạo thành công rồi. Trương Văn âm thầm lẩm bẩm: “Mình đẹp trai tuấn tú như vậy, không phải vẫn độc thân đó sao, chỉ dựa vào cô ta thì làm sao có thể! Nếu thật sự tìm được, không phải là đứa bị khiếm khuyết đầu óc thì cũng là kẻ có thẩm mỹ méo mó nghiêm trọng!”
Tôi đang định lườm Trương Văn thì lại thấy anh ta đau đớn nhăn nhó mặt mày, trừng mắt nhìn Vũ Đạo. Vũ Đạo lại nhàn nhã cúi đầu tiếp tục ăn.
Mẹ Võ thấy thế có chút khó hiểu, bà khuyên tôi: “Tiểu Dung, con vẫn còn trẻ, sẽ nhanh tìm được người khác thôi mà. Tìm được rồi thì nhất định phải dẫn về nhà để mẹ gặp nhé!”
“Vâng ạ!” Tôi buồn bã đồng ý, trong lòng lại buồn vui lẫn lộn.
Sau khi ăn xong, Giả Họa lại nói chuyện với mẹ Võ một lúc lâu, bọn họ nói chuyện rất ăn ý, có rất nhiều tiếng nói chung còn tôi khó khăn lắm mới chen vào được một câu, so với tôi, Giả Họa còn giống con gái của mẹ Võ hơn. Cô gái sexy cái gì chứ, đây rõ ràng là một cô nàng bách biến mà! Xem ra có quan hệ với nhà này, trừ mẹ Võ ra thì chẳng có ai là cực kỳ bình thường cả.
Sau khi Giả Họa đỡ mẹ Võ nghỉ ngơi thì liền rời đi. Đợi cô ấy đi xong, bác sĩ Võ giải thích với tôi, sau khi tôi đi lạc thì mẹ Võ quá đau lòng, sức khỏe ngày càng suy giảm, vì vậy nên mẹ của Giả Họa, cũng chính là em gái của mẹ Võ liền đưa Giả Họa đến gửi nuôi ở nhà anh ta hai năm. Vậy thì đúng rồi, cuối cùng tôi cũng tìm ra được nguyên nhân căn bản chứng tinh thần phân liệt của Giả Họa rồi, nhất định là mấy năm đó bị bức ép ở trong ngôi nhà cầm thú này không ít đây mà.
Không lâu sau, Vũ Đạo đưa bộ quần áo bị tôi phun bẩn lúc ăn cơm, thái độ rất đương nhiên, “Em giặt cho anh, có phải là chuyện nên làm không nhỉ?”
Tôi không thanh minh, lặng lẽ nhận lấy, trong lòng lại thấy có chút vui mừng. Vừa cầm quần áo của Vũ Đạo cảm động thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một núi quần áo, thì ra là bác sĩ Võ và Trương Văn nghe thấy cũng mang đến. Nếu phải giặt thì giặt luôn quần áo của mình vậy. Mặc dù tôi chưa giặt quần áo bao giờ, nhưng sử dụng máy giặt thì tôi biết, huống chi lại là máy giặt tự động. Nhưng quay cuồng nửa ngày, lại không thấy công tắc của máy giặt. Lúc này ba người bác sĩ Võ đã quay về phòng mình. Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định đi cầu cứu bác sĩ Võ. Sau khi nhìn thấy dòng chữ ‘Xin đừng gõ cửa’, tôi do dự lần nữa rồi quyết định đẩy cửa vào. Ai ngờ giây phút cánh cửa mở ra, bất ngờ nhìn thấy trên bức tường trước mặt viết mấy chữ cực lớn: ‘Người nào trực tiếp đẩy cửa vào phải lấy máu!’
Tôi


Old school Easter eggs.