Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
hấy khó hiểu. Có nguyên nhân gì trong đó chứ? Mà tại sao Vũ Đạo lại tức giận vì chuyện bát canh và chiếc giầy, chẳng lẽ anh ấy ghen tị? Nếu mọi người đều có quan hệ huyết thống, sao cứ phải tranh giành như giành người yêu vậy chứ? Hẳn là không thể rồi, vậy thì tại sao chứ? Còn nữa, bác sĩ Võ đột nhiên xuất hiện chặn ngang những lời mà Võ Đạo muốn nói, lúc đó anh rốt cuộc muốn nói gì mới tôi chứ?
(Ghi chú: Cái mũi của tôi ở nhà này ngày càng yếu đi, mà tôi cũng bắt đầu hiểu được sự sáng suốt của bác sĩ Võ, đắp chăn chỉ đắp sợi bông quả thực rất tiện! Từ sau chuyện chảy máu mũi đó, mỗi lần tôi kinh ngạc liền bịt mũi thay vì che miệng. Tôi từng lo lắng, có khi nào mũi của mình biến thành bà dì thứ hai không. Nhiều năm trị liệu không có hiệu quả, tôi cứ tưởng là do oán niệm của cái cẩu tiên kia nên ngày bảo vệ động vật thế giới hàng năm, tôi kiên trì nướng xương có thịt cho chó nhà mình, vài năm sau, tình trạng cái mũi của tôi mới hoàn toàn khỏi! Máu mũi ơi… oán niệm của tôi… oán niệm của con chó…)
Dạy Kèm Trước Kỳ Thi.
Hai ba ngày liền ở nhà, không suy nghĩ gì đến chuyện học tập theo yêu cầu của bác sĩ Võ, ngoài việc nói chuyện phiếm với Võ mẹ thì tôi chỉ ngồi xem phim cạnh bác sĩ Võ, hội chứng lo lắng trước khi thi cuối cùng cũng giảm bớt. Nhưng mà Vũ Đạo mấy ngày nay đi về đều không thèm nói chuyện với tôi, cơm lại do Trương Văn làm.
Tối đó, tôi hỏi bác sĩ Võ: "Ngày nào em cũng xem TV như thế, nếu không học sợ là không qua nổi kỳ thi đâu!"
Bác sĩ Võ thong thả nói: "Anh chỉ phụ trách chữa bệnh, không lo về chuyện thi cử của em." Một câu này của bác sĩ Võ gần như làm cho tôi phát điên, vành mắt tôi đỏ lên, "Em phải làm sao giờ?"
Bác sĩ Võ vừa thấy tôi muốn khóc, liền ngăn lại: "Chờ một chút!"
Tôi mếu miệng, hét một tiếng ‘a’ thật lớn, lại sắp bị anh ta bức phát khóc rồi. Bác sĩ Võ thấy thế, lo lắng nói: "Đừng nóng vội! Em không biết à, Võ Nhị rất hiểu về cuộc thi này, lúc học đại học nó không đến lớp nhưng lúc nào cũng đứng trong top đầu, bảo nó rút cho em trọng tâm của bài học, chắc chắn em sẽ qua, hơn nữa nó còn là giáo viên một môn em học nữa mà, đừng sợ, đừng sợ!"
"Anh cả, không phải anh là tiến sĩ sao? Lẽ ra anh còn phải giỏi hơn anh hai mới đúng chứ!"
"Đúng là anh là tiến sĩ, vấn đề là ở chỗ thành tích của anh lúc nào cũng là 60 vừa đủ qua thôi." Bác sĩ Võ than thở buông tay.
"Sao có thể như thế?"
"Thầy cô vừa nghĩ đến chuyện nếu anh rớt, bọn họ sẽ phải gặp anh một năm nữa nên cho anh 60 điểm. Cứ như vậy, anh học lên đến tiến sĩ!" Không phải chứ ~ hóa ra tiến sĩ như anh không phải vì học lên tiến sĩ rồi trở nên biến thái, mà vì anh biến thái nên mới trở thành tiến sĩ sao!
Tuy rằng biết rõ Vũ Đạo mấy ngày nay tính tình không được tốt lắm, nhưng đành phải để bác sĩ Võ dẫn tôi đi tìm anh ta. Lúc bước vào phòng Vũ Đạo, anh ta đang viết gì đó, bác sĩ Võ đưa mắt thăm dò, trêu chọc nói: "Tâm tình không tốt à, Võ Nhị!" Sau đó giả vờ quay đầu lại, nhỏ giọng nói với tôi: "Mỗi lần tâm trạng không tốt nó đều viết nhạc!"
Vũ Đạo đem nhạc phổ cất đi, phản bác lại bác sĩ Võ: "Dù sao so với người tâm trạng tốt hay không tốt đều muốn tìm người đánh nhau, thế này còn tốt hơn nhiều."
"Võ Nhị à, lo mà cảm ơn anh đi, chuyện tốt đã đến rồi đây, anh mang cho cậu một công việc tốt đẹp, dạy kèm cho Tiểu Dung một chút đi!" Bác sĩ Võ kéo tôi từ phía sau ra.
Vũ Đạo nhíu mắt, nghiêng đầu nhìn tôi liếc mắt một cái, giả vờ khó xử, "Nhưng mà em là thầy hướng dẫn lớp em ấy, không ổn lắm đâu."
"Liên quan gì chứ, lúc ba còn sống, anh đi học môn của ông ấy, còn không phải về nhà vẫn lấy trộm bài ra sửa à." Bác sĩ Võ chẳng hề để ý nói.
“Cả thế giới có một người như anh là đủ lắm rồi!" Vũ Đạo ra vẻ khinh thường hành động của bác sĩ Võ. Tôi gật đầu không ngừng, hoàn toàn đồng ý với câu nói này của Vũ Đạo!
"Nhưng mà..." Bác sĩ Võ cười gian xảo, cố ý dừng lại, làm bộ nghiêm túc tự hỏi, "Nếu như em ấy không qua được kỳ thi này, học lại là chuyện nhỏ, nếu bị chậm một hai năm mà nói thì..."
"Đúng vậy, cuộc đời của em sẽ bị hủy hoại mất!" Tôi vội vàng tiếp lời bác sĩ Võ.
Vũ Đạo không thèm nói nữa, cứ như đang ngậm bồ hòn, sau đó miễn cưỡng đồng ý. Tôi liền nói tiếng cảm ơn, bác sĩ Võ lại bảo: "Không cần cảm ơn nó đâu, nó chỉ suy nghĩ cho bản thân mình thôi mà!" Nói xong, liền đóng cửa lại rồi đi.
Vũ Đạo suy nghĩ cho bản thân anh ư? Tại sao? Xem ra để hiểu được lời nói của bác sĩ Võ thì đạo hạnh của tôi vẫn còn thấp!
Vũ Đạo tối đó quyết định xem qua sách vở của tôi trước, anh ta hỏi mấy vấn đề mình nghĩ là đơn giản, nhưng tôi lại không trả lời được câu nào. Vũ Đạo cau mày, khó hiểu hỏi: "Anh nói này bạn học Vưu Dung, bài anh dạy rốt cuộc em có nghe gì không vậy?"
Tôi gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Nghe thì có nghe, nhưng em không hiểu lắm."
Vũ Đạo một tay nâng cằm, tay còn lại chỉa vào đầu tôi, hỏi: "Vậy lúc đi học, đầu óc của em suy nghĩ về việc gì thế? Khó tập trung như vậy sao?"
"A..." Tôi vừa ng