Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1683 lượt.
gày đông, không bao giờ nguội lạnh.
Lư Hạo Tường gật gật đầu, khóe môi nhếch lên một nét cười, lạnh lùng nói: “Thời gian của Giám đốc Thẩm đã quý hóa như thế thì chúng tôi cũng đành chủ động làm thế nào cho thích hợp với thời gian của cô. Chiều nay cô đi điều tra sao? Thế thì đổi sang tối đi, bảy giờ tối bắt đầu nhé, OK?”.
“Vì sao lại phải tăng ca vào buổi tối, ngày mai không được sao?” Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt, nhẫn nại nói.
“Giám đốc Thẩm, thời gian là vàng bạc. Cô nên biết năm nay, Tổng giám đốc Vương của Hoa Vũ đã ra chỉ thị rằng chỉ mở rộng thêm một quầy hàng chuyên dụng cho thời trang, cô có thời gian nghỉ ngơi, nhưng người khác không như thế, quản lý Thị trường của Công ty Long Khánh gần như làm việc không ngơi nghỉ. Tôi không muốn thiết kế của chúng tôi vất vả làm ra, vì lý do của Giám đốc Thẩm cô mà không được xếp vào vị trí thích hợp.” Lư Hạo Tường không nể tình nói: “Việc này phải giải quyết xong trong ngày hôm nay, Giám đốc Thẩm không cần tôi quán triệt thêm gì nữa chứ?”.
Thẩm Xuân Hiểu bị chẹn họng, bực bội nói: “Anh…”, những lời phía sau không được nói ra, thay vào đó là: “Tăng ca thì tăng ca, ai sợ ai chứ?”.
Lư Hạo Tường như cười như không, nói: “Giám đốc Thẩm không muốn tăng ca, lẽ nào tối nay lại có hẹn?”.
Lư Hạo Tường nhún nhún vai, ngửa hai bàn tay ra, nói với vẻ mặt bất ngờ: “Lẽ nào tôi đoán sai? Tôi thấy hôm nay không có ai tặng hoa cho cô, nên nghĩ rằng cô vì buồn chán mà không kiểm soát nổi hành vi thôi. Xem ra, thời kỳ đầu của giai đoạn tiền mãn kinh là sát thủ lớn nhất của phụ nữ, ngay cả người lãnh đạo có tri thức như Giám đốc Thẩm cũng không thể né tránh!”.
An Ni nghe xong liền hiểu, hóa ra nơi đây đang là vùng thị phi, lửa giận ngút trời, vậy nên đi khỏi là thượng sách. Cô vội vàng đặt nhẹ kẹp tài liệu lên bàn, cố gắng để mình không gây sự chú ý, rồi men theo tường rón rén bước ra.
Có An Ni gián đoạn như thế, Thẩm Xuân Hiểu đã khống chế được cảm xúc của mình, cô đã từng thề rằng sẽ không để anh chàng này làm ảnh hưởng đến tâm trạng nữa, không ngờ trong phút chốc chẳng thể nhẫn nhịn nổi.
Thẩm Xuân Hiểu ngồi xuống, nhìn Lư Hạo Tường lần nữa, sắc mặt đã bình tĩnh hơn, nói: “Tối nay tôi sẽ đến đúng giờ, anh không có chuyện gì nữa thì cút đi được rồi đấy!”.
Lư Hạo Tường lắc đầu, thản nhiên nói: “Đạo tiếp khách của Giám đốc Thẩm cần phải bổ túc, tôi đã đích thân đến thông báo về cuộc họp, hơn nữa còn chiều theo mong muốn của cô mà đổi giờ họp, chí ít cô cũng nên nói tiếng cảm ơn chứ?”.
“Cảm ơn cái đầu anh ý!” Thẩm Xuân Hiểu trong bụng vẫn không có thiện cảm, buột miệng nói: “Trước đây An Châu đúng là mắt để sau gáy nên mới yêu anh chàng tiểu nhân, thô bỉ và vô liêm sỉ như anh”.
Nụ cười của Lư Hạo Tường cứng đờ trên mặt, câu nói ấy như một lưỡi dao đâm trúng vào trái tim khiến anh đau nhói. Cảm giác đau len lỏi đến khắp nơi vừa chân thực vừa mãnh liệt, nó giống như một lưỡi dao sắc nhọn, có đối phó thế nào cũng không kịp, để rồi bị nó đâm thẳng vào trái tim, khiến anh đau đớn đến mức gần như nghẹt thở.
Thẩm Xuân Hiểu thấy sắc mặt anh trắng bệch, biết là câu nói vừa rồi hơi quá đáng, tình cảm của anh đối với An Châu vô cùng sâu sắc, An Châu đã rời xa hơn nửa năm rồi thế mà anh vẫn bị tổn thương mỗi khi nhắc đến cái tên ấy. Nhưng đó cũng là do anh tự chuốc lấy thôi, nếu không phải anh miệng lưỡi ngoa ngoắt, hết lần này đến lần khác chạm vào dây thần kinh bực tức của cô thì cô sẽ chẳng bới móc nỗi đau của anh như thế.
Sắc mặt của Lư Hạo Tường dần trở nên nhợt nhạt, anh trừng mắt nhìn cô, đôi mắt tràn đầy tia giận dữ, có cả sự lạnh lùng không nói nên lời và nỗi uất hận không sao tả xiết.
Thẩm Xuân Hiểu cũng mở to mắt, ai bảo anh ta luôn mang sự oán hận với An Châu đặt lên cô chứ? Nếu không thì tại sao anh ta lại luôn gây chuyện với cô như thế? Anh ta hưởng thụ cảm giác thích thú của sự báo thù trong sự dối mình dối người, anh ta dựa vào cái gì mà bắt một người ngoài như cô phải chịu đựng sự giày vò ấy? Nhưng, nhìn nỗi đau khổ vô bờ trong ánh mắt anh, cô lại cảm thấy mình hơi nhẫn tâm, hơn nữa còn dấy lên chút áy náy, không biết nên mở lời thế nào. Giây phút này, cô hận trái tim mềm yếu không đúng lúc của mình vô cùng.
Lư Hạo Tường hừ một tiếng rồi quay người sải bước ra khỏi phòng làm việc.
Thẩm Xuân Hiểu thẫn thờ hồi lâu mới định thần lại, bèn lắc đầu cười: Mình cũng trở nên mất phong độ như anh ta rồi! Chửi rủa người khác thì không nên chạm vào nỗi đau của họ, lấy An Châu để công kích anh ta quả thật chẳng quang minh chút nào. Cô đảm bảo rằng, chỉ duy nhất một lần như thế, cho dù Lư Hạo Tường có mỉa mai như thế nào, mình cũng sẽ không cho phép bản thân trở nên mất phong độ như vậy nữa.
Thu dọn kẹp tài liệu, ký đống văn bản mà An Ni vừa mang đến, Thẩm Xuân Hiểu dùng những công việc vụn vặt để che giấu cảm giác áy náy của mình.
Một lúc sau, cô định thần lại, mình áy náy gì chứ? Chuyện về An Châu, cô cần gì phải chịu trách nhiệm. Tình cảm của cô ấy và Lư Hạo Tường có v