XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

h anh ta, Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy có chút áy náy, mấy từ xin lỗi cứ mấp máy giữa hai hàm răng mà không thể phát ra thành tiếng.
Lư Hạo Tường thấy cô đứng lên nhưng chưa rời bước, nét mặt chần chừ, nên lại nói mỉa: “Giám đốc Thẩm, bây giờ chỉ là cuộc họp nhỏ giữa hai bộ phận, cô không cần trang điểm, cũng chẳng cần ăn mặc lộng lẫy. Hơn nữa, cho dù cô có mặc trang phục của hoàng đế thì đứng trước những người đã hiểu cô rõ như chúng tôi, cô cũng không thể che đậy nổi bản chất gái ế đâu, phải thế không? Cô xem, chúng tôi đã đợi cô gần mười phút rồi, cô có thể khởi giá được chưa?”.
Thẩm Xuân Hiểu bực bội. “Lư Hạo Tường, anh không mở miệng còn ra dáng một con người, cứ hễ mở miệng là lại lột tả hết bản chất con người anh. Xin anh có chút phong độ của một người đàn ông, được không?” Cô đang nghĩ không biết lúc trước có phải mình đã làm tổn thương anh ta không, mà bây giờ vừa nghe cái giọng điệu mỉa mai kia, chút áy náy lương tâm trong cô đã sớm tiêu tan hết.
Lư Hạo Tường bĩu môi, ngửa mặt lên trời, bộ dạng khinh khỉnh.
Thẩm Xuân Hiểu cầm cuốn sổ ghi chép công việc, sải bước ra ngoài, đi vòng qua anh rồi tiến đến phòng họp, cũng không thèm liếc mắt nhìn anh một cái.
Anh biết cô đang tức giận, khóe môi bất giác nhếch lên nụ cười có ý cân nhắc, dừng lại một chút, anh nhìn bóng cô dần rời xa, nghe tiếng gót giày của cô nện trên sàn nhà nhỏ dần, anh mới cất bước đi về phía phòng họp.
Thẩm Xuân Hiểu đẩy cửa phòng họp bước vào, thấy trong phòng ngoài chiếc laptop và máy chiếu đặt trên bàn thì chẳng có nổi một người. Chẳng phải vừa rồi Lư Hạo Tường nói là “chúng tôi” sao? Cô hoài nghi quay đầu lại nhìn Lư Hạo Tường đang từ phía sau đi đến.
Lư Hạo Tường dửng dưng đến trước bàn và kéo ghế ra ngồi.
Thẩm Xuân Hiểu chần chừ giây lát nhưng rồi cũng ngồi xuống, hỏi: “Những người khác đâu?”.
“Người khác nào?”
“Những người trong bộ phận các anh!”
“Chẳng phải bộ phận các cô cũng chỉ có mình cô thôi sao?”
“Hạng mục này tôi đích thân phụ trách, đương nhiên là một mình tôi đến cũng được.” Thẩm Xuân hiểu bực bội.
“Cô cũng biết thiết kế này do đích thân tôi thiết kế, có tôi ở đây rồi, cô còn cần ai đến nữa không?” Lư Hạo Tường lạnh nhạt nói.
“Vừa rồi rõ ràng anh nói, các anh đã đợi mười phút rồi, không phải chỉ có mỗi mình anh!”
“Ồ!” Lư Hạo Tường bĩu môi, như cười như không, nói: “Tôi thay mặt cho tất cả những người trong bộ phận chúng tôi, không được sao? Cô yêu cầu đổi thời gian cuộc họp thì cũng không thể yêu cầu tất cả mọi người trong bộ phận chúng tôi phải ở lại tăng ca cùng cô được”.
“Anh…”
Lư Hạo Tường tỏ vẻ bỗng dưng tỉnh ngộ. “Cô sợ cô nam quả nữ ở chung một phòng thì tôi sẽ giở trò đồi bại gì với cô à?” Anh đánh mắt nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu coi thường: “Cô yên tâm, khẩu vị của tôi không kém đến thế đâu!”.
Thẩm Xuân Hiểu lại một lần nữa uất nghẹn, biết anh ta là đồ tiểu nhân hẹp hòi, trước đây cô đã dùng An Châu để làm tổn thương anh ta, bây giờ, anh ta đã báo thù được ngay rồi đấy. Trong lòng cô vốn còn chút áy náy, xem ra sự áy náy ấy hoàn toàn không đáng với con người này. Cô nhẫn nhịn nói: “Anh gọi tôi đến để tán dương miệng lưỡi độc địa của anh sao?”.
Lư Hạo Tường nở nụ cười đắc thắng đi đến mở laptop, chùm tia sáng của máy tính chiếu thẳng lên bức tường trắng tinh. Anh mở file tài liệu, rồi mở bản thiết kế mới ra.
Thẩm Xuân Hiểu nghiêm túc dõi theo, thỉnh thoảng còn đưa ra ý kiến của mình, sau đó nêu lên kiến giải của bản thân về bản vẽ. Lư Hạo Tường ban đầu còn không hài lòng lắm với những bắt bẻ của cô, nhưng anh cũng không muốn lãng phí thời gian nên định dùng hành động bịt miệng cô lại. Anh liền chỉnh sửa trên máy tính, không ngờ vừa sửa đổi một chút đã cảm thấy hiệu quả tốt hơn rất nhiều. Anh chớp mắt nhìn cô, chỉ thấy cô đang hết sức chuyên tâm và không hề có ý bắt bẻ, ý kiến đưa ra cũng rất xác đáng, bỗng cảm thấy mình đúng là lấy lòng tiểu nhân đo bụng dạ người quân tử.
Dẹp những thành kiến và hiềm khích sang một bên, hai người tiến hành thảo luận hoàn toàn chuyên nghiệp và khách quan, không hề công kích đối phương.
Lư Hạo Tường biết, chỉ giám đốc Thị trường hiểu rõ về tất cả tính năng và ưu điểm sản phẩm thì mới có thể giúp ích cho việc đưa sản phẩm ra thị trường, bởi thế, anh giới thiệu rất tường tận.
Nhìn những bản vẽ và con chữ trên màn chiếu, Thẩm Xuân Hiểu không thể không thừa nhận, tài năng của anh chàng này quả nhiên xuất chúng. Nếu một loạt những thiết kế ấy được đưa vào buổi triển lãm mở sau nửa tháng nữa thì nhất định sẽ tiến được một bước quan trọng trong việc gia nhập vào thị trường Hoa Vũ, nhưng mười mấy thiết kế này liệu có thành phẩm được trong vòng mười ngày không?
Cô bày tỏ suy nghĩ của mình, Lư Hạo Tường chớp chớp mắt, có vẻ rất tán thưởng đề nghị này của cô. Anh im lặng một lát rồi nói vẻ quyết đoán: “Cứ giao cho tôi, tôi đảm bảo là sẽ giao thành phẩm cho cô trong mười ngày tới”.
Thẩm Xuân Hiểu ngạc nhiên nhìn, Lư Hạo Tường chắc chắn như thế sao? Anh am hiểu thiết kế nên những bản vẽ mà anh làm ra