Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
thật sự rất đẹp, nhưng liệu anh có năng lực làm ra thành phẩm không?
Thấy cô tỏ vẻ không tin tưởng, Lư Hạo Tường chau mày, nói: “Tôi đã đảm bảo rồi mà cô vẫn không tin sao?”.
Thẩm Xuân Hiểu gật đầu, nghiêm túc nói: “Thế thì tốt, Phó tổng giám đốc Giả luôn nói ông ta có mối giao tình nhất định với nhân viên phụ trách trong hội chợ triển lãm. Vậy nên tôi nghĩ, sản phẩm của chúng ta rất có khả năng sẽ vào được hội chợ triển lãm, những sản phẩm này chính là những kỵ binh của chúng ta. Nếu có thể đạt được thành tích tốt trong buổi triển lãm, giới thiệu được những sản phẩm mới này của chúng ta thì Tổng giám đốc Vương sẽ không còn lý do gì để từ chối sản phẩm của chúng ta nữa”.
Thẩm Xuân Hiểu dường như đang nhìn thấy những bản vẽ này đều đã trở thành mặt hàng thời trang, được treo trong quầy chuyên dụng của khu thương mại Hoa Vũ và những cô gái bán hàng đang mỉm cười chào đón, giới thiệu với khách hàng, đôi mắt cô bỗng ánh lên lấp lánh. Để hình chiếu được rõ nét, trong phòng họp chỉ bật một bóng đèn, dưới những tia sáng mông lung, cơ thể cô như được che phủ một lớp hào quang. Niềm mong ước đã khiến gương mặt cô vô cùng sinh động và mang vẻ đẹp đoan trang khiến người khác khó có thể rời mắt.
Lư Hạo Tường đột nhiên quay lại, thấy dáng vẻ đó của cô, anh há miệng, không thốt nên lời, ánh mắt vẫn tò mò nhìn cô.
Thẩm Xuân Hiểu thấy anh không đáp lời nên quay đầu lại hỏi: “Anh cảm thấy thế nào? Giám đốc Lư!”.
Lư Hạo Tường định thần lại, gật gật đầu: “Được!”.
Thẩm Xuân Hiểu không vì câu trả lời cụt lủn của anh mà thuyên giảm sự nhiệt tình, hứng khởi nói: “Chúng ta phải xem lại một lượt, phải làm cho những sản phẩm mới không có sai sót gì và đưa hình tượng hoàn mỹ vào hội chợ triển lãm, đánh bại sản phẩm cùng loại khác”.
Lư Hạo Tường di chuột lần lượt từ bản vẽ thứ nhất và bắt đầu xem xét.
Thẩm Xuân Hiểu chuyên chú nhìn, thỉnh thoảng còn ghi ghi chép chép gì đó trong sổ, Lư Hạo Tường thì chuyên chú xem xét những điểm chưa hoàn mỹ trong quá trình thiết kế của mình.
Hai người vùi đầu vào công việc, thời gian cứ thế trôi đi. Mãi đến khi dạ dày của Thẩm Xuân Hiểu phát ra những âm thanh lục bục.
Thẩm Xuân Hiểu rời mắt khỏi công việc, bỗng cảm thấy ngượng ngùng. Lúc này, đồng hồ máy tính đã hiện rõ mười giờ mười bảy phút, không ngờ đã ba tiếng đồng hồ trôi qua, mà bữa tối cô chỉ ăn có hai miếng vì không hợp khẩu vị. Nếu biết ở lại muộn như thế, cô đã cố gắng nuốt thêm vài miếng nữa, thì bây giờ cái dạ dày trống khỏi phải phát ra những tiếng biểu tình.
Nếu bị Lư Hạo Tường nghe thấy, nhất định anh ta sẽ không bỏ qua cơ hội mà chế giễu cô. Cô lén nhìn, vẫn thấy Lư Hạo Tường sắc mặt bình thường, đang cúi đầu vào máy tính chỉnh sửa nét vẽ, không có nụ cười chế giễu cùng ánh nhìn miệt thị, có vẻ anh ta không nghe thấy, cô bất giác thở phào.
Sau khi sửa xong bản vẽ, lưu lại, Lư Hạo Tường ngẩng đầu nói: “Muộn rồi, hôm nay làm đến đây thôi chứ? Nếu có vấn đề gì, mai chúng ta lại tiếp tục!”.
Thẩm Xuân Hiểu do dự giây lát, vẫn còn bốn mẫu nữa chưa sửa xong, cô muốn làm một lèo cho gọn, nhưng nếu cái dạ dày vẫn phát ra những âm thanh không đúng lúc như thế thì mất mặt lắm.
Lư Hạo Tường nhìn đồng hồ, nói: “Làm việc liên tiếp ba tiếng đồng hồ, tôi đói lắm rồi. Nếu cô vẫn muốn tiếp tục ở lại làm thêm nữa thì tôi không thể tháp tùng cô được đâu”.
Thẩm Xuân Hiểu thở phào, hóa ra anh ta cũng đói rồi, nhưng ngoài miệng lại nói: “Anh là người không có trách nhiệm thế sao?”.
“Sao tôi lại không có trách nhiệm chứ? Giám đốc Thẩm, có trách nhiệm theo sự lý giải của cô chính là làm tăng ca trong khi cái bụng trống rỗng, không đếm xỉa gì đến sức khỏe? Tôi không có tính giác ngộ cao như cô, làm việc đến quên ăn quên ngủ. Cho tôi đi ăn đêm không được sao?” Lư Hạo Tường vừa ung dung nói, tay vừa tắt máy tính.
Thẩm Xuân Hiểu nghĩ cũng đúng, đã muộn thế rồi, cũng không thể đày đọa cái dạ dày của mình được. Thôi ngày mai thì ngày mai vậy, ăn thêm một chút cũng không béo được.
Cô cất sổ ghi chép, Lư Hạo Tường cũng đã thu dọn xong máy chiếu và xách túi laptop trên tay. Hai người đi ra khỏi phòng họp rồi ai về phòng người nấy.
Không phải chuyên chú vào công việc nữa, Thẩm Xuân Hiểu mới cảm thấy mình thật sự rất đói, bụng dạ trống rỗng, mỗi một chuyển động trong dạ dày đều phát ra những tiếng kêu rất rõ, thật khó chịu.
Cô mở ngăn kéo, hoàn toàn chẳng có gì, ngay cả một thanh chocolate cũng không có, dù tìm thêm bao lâu nữa thì cũng không hi vọng kỳ tích sẽ xuất hiện.
Cô thôi không tìm nữa, xách túi đi ra khỏi phòng làm việc đến đợi thang máy.
Đi qua hành lang, hoàn toàn không ngoài dự liệu, cô lại gặp Lư Hạo Tường với thần thái hồng hào. Thẩm Xuân Hiểu chưa bao giờ nhìn kĩ anh, bây giờ thấy anh đang đứng đợi thang máy, mặc bộ đồ tây, khuôn mặt nhìn nghiêng rất phong độ. Công bằng mà nói, anh không hề xấu, ngược lại còn rất anh tuấn, nếu chiếc miệng kia tích một chút đức thì cũng có thể coi là một đồng nghiệp tốt.
Lư Hạo Tường