Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341904
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.
trai gái đã có tuổi; Triệu Yến Minh tìm được một nửa kia, cô có nơi để ăn ké; điều quan trọng hơn là, cô sẽ không bị cô ấy ép đi xem mặt thay nữa.
Ăn xong, ra khỏi quán, Thẩm Xuân Hiểu biết lúc này mình nên tránh mặt. Đúng lúc ấy Đỗ Vệ Kỳ lái xe tới, cô nói: “Đỗ Vệ Kỳ, Yến Minh giao cho anh đấy, anh đưa cô ấy về nhà nhé!”.
Đỗ Vệ Kỳ cười nói: “Đương nhiên rồi, chúng ta cùng ở một khu nên sẽ cùng đưa Triệu Yến Minh về nhà rồi tôi sẽ đưa cô về”.
Tiếng hoa nở
Khoảng thời gian cùng nhau uống ly cà phê, dắt tay nhau ngắm lá chao lượn trong gió, những trái tim hòa cùng trái tim, những điều bí mật nhỏ nhoi, chỉ cần ai đã từng yêu đều có thể hiểu rõ. Tuy cuộc sống đang biến đổi, tuy tình cảm đã đổi thay nhưng anh biết và em cũng biết, tình yêu tồn tại mỗi phút mỗi giây, chỉ cần dựa vào vai em, cùng nhau cảm nhận những điều nhỏ nhoi thì tất cả đều yên bình và đẹp đẽ. Không để tâm đến những chuyện xô bồ của thế giới này, anh nghe thấy tiếng hoa nở và em lặng lẽ ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt anh!
Tiếng nở hoa - Trương Tịnh Dĩnh
Không kịp đề phòng, Thẩm Xuân Hiểu bỗng bị bàn tay ấm áp của anh nắm chặt lấy, hơi nóng từ lòng bàn tay như đi thẳng lên cánh tay, cô bất giác giật mình, vội rút tay ra, quát lớn: “Đồ heo, tôi không phải An Châu”. Vừa nói cô vừa vung tay, dường như muốn vung hết hơi ấm mà bàn tay anh lưu lại, thẹn quá hóa giận quát lên: “Đúng là lòng tốt không được đền đáp mà!”.
Lư Hạo Tường chẳng nghe thấy cô quát mắng, chỉ thấy lòng bàn tay trống rỗng, anh lại khua khua lên không trung, vội vàng nói: “An Châu, An Châu... Đừng đi... đừng...”.
Nhớ đến mấy lần cạnh trạnh gần đây toàn bị người đàn ông này chiếm thế thượng phong, còn mình lúc nào cũng xếp sau, Thẩm Xuân Hiểu trong lòng vô cùng bực bội, cô nhìn tấm ảnh và thầm hạ quyết tâm: Tôi nhất định sẽ có được quầy chuyên dụng của Hoa Vũ, để anh xem tôi có kém cỏi như anh tưởng không.
Tắt trang web đi, cô lại tìm hiểu trang mạng về hội chợ triển lãm, đáng tiếc, thông tin trên mạng ít đến đáng thương, không biết bên Giả Lạc Sơn tiến triển như thế nào.
Hội chợ triển lãm là con bài quan trọng của cô, đây là việc mà Tổng giám đốc Trần đích thân giao phó cho Giả Lạc Sơn, lúc này ông ta không nên đưa ra chiêu trò chiết khấu gì gì đó.
Có lẽ mình lo bò trắng răng rồi, tất cả đều tại đã trúng kế của Lư Hạo Tường, Giả Lạc Sơn dù không quan tâm đến công việc thế nào đi nữa nhưng ông ta đã lên đến chức này rồi thì ắt hẳn phải có điểm hơn người, nếu ngay cả vị trí trưng bày của hội chợ triển lãm nhỏ mà không đoạt được thì Tổng giám đốc Trần liệu có tín nhiệm ông ta như thế nữa không?
Điều cô nên lo lắng chính là hàng mẫu mà bên Lư Hạo Tường đã bảo đảm liệu có làm xong đúng thời hạn hay không. Cô vốn chẳng có gì hoài nghi về điều đó, nhưng tối nay, bộ dạng Lư Hạo Tường như thế khiến cô không yên tâm.
Việc thất tình của Lư Hạo Tường đã kéo dài đến mười tháng rồi, những thất vọng chất chứa trong lòng suốt mười tháng qua của anh bỗng chốc bùng phát. Nếu anh tiếp tục thất tình lâu hơn một chút nữa, ngày ngày mượn rượu giải sầu và mơ mơ màng màng như thế thì những ngày tiếp theo nỗi đau sẽ không vơi đi mà càng lúc càng giày vò anh!
Thẩm Xuân Hiểu tắt trang web đi rồi tắt máy, cũng chẳng muốn ngủ nữa, nhớ lại tất cả những chuyện tối nay gặp phải thật giống như mơ. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh chàng Lư Hạo Tường luôn buông lời cay nghiệt, thâm trầm, lạnh lùng trước mặt mình, sau khi thất tình lại thành ra như thế, chán chường, thất thần và không thể kiểm soát bản thân. Thất tình và say rượu khiến anh lột bỏ vẻ ngụy trang của mình và bày ra một trái tim yếu đuối.
Thẩm Xuân Hiểu biết rõ, lý do mà lúc trước cô không bỏ mặc anh, lý do cô phải giúp đỡ anh, đưa anh về nhà và băng bó lại vết thương cho anh, lúc sắp đi còn đắp chiếc chăn mỏng để anh khỏi lạnh... Đó không phải vì bất cứ điều gì khác, mà bởi nhìn anh, cô thấy hình ảnh mình của bốn năm về trước.
Năm ấy, cô cũng bàng hoàng, chán chường, đau lòng, bi phẫn, thống khổ như thế... Lúc anh gọi “An Châu”, cô thật sự hiểu thấu nỗi đau đớn khi thất tình, khi bị lừa dối.
Nói là cùng cảnh ngộ thì thương cảm nhau cũng đúng, nói là cảm thấy buồn đau vì cái chết của đồng loại cũng đúng, tóm lại, cho dù người đó không phải là Lư Hạo Tường, nhưng cứ nghĩ đến cảnh ngộ, nghĩ đến nỗi đau khổ và buồn thương giống nhau ấy, cô sẽ chẳng khoanh tay đứng nhìn.
Lư Hạo Tường may mắn hơn cô, chí ít anh cũng tự lừa mình được lâu như thế mới biết chân tướng sự việc, còn cô, đúng lúc tận hưởng tình yêu ngọt ngào thì bỗng chốc phải chấp nhận tất cả, cô như bị trượt chân từ tòa nhà cao ngất rồi bất ngờ mất trọng tâm trong cuộc sống, bất ngờ mất đi tất cả. Đã nhiều năm qua rồi nhưng mỗi khi nhớ lại, trái tim cô vẫn rỉ máu.
Nếu nói tình yêu là chuyện của hai người, không yêu là không yêu, thế thì, khi không yêu, liệu có thể trực tiếp nói ra không? Nếu vậy, ít ra chân tướng sự việc cũng không đến nỗi khó chịu đựn