Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
g như thế. Lúc đầu, cô đã chất vấn Hạ Quảng Thần giống vậy, sau này, lúc tiễn An Châu lên máy bay, cô cũng nói với An Châu như thế, nhưng chẳng thay đổi được gì.
Cô lắc lắc đầu, dường như muốn trút bỏ hết dòng suy nghĩ này, đã nói là sẽ không nghĩ đến nữa nhưng cuối cùng vẫn phải hồi tưởng. Cô luôn trốn tránh lòng mình, sợ tình yêu, sợ hôn nhân, tự đóng băng trái tim trong chính thế giới của mình. Nhưng, cô có thể trốn tránh được bao lâu?
Nếu bố mẹ biết những lời cô nói đang hẹn hò với bạn trai chỉ là dựng chuyện, liệu ông bà có giống như bố mẹ Triệu Yến Minh, gửi ảnh và thông tin của cô đến các công ty mai mối không? Cho dù bố mẹ không làm thế, nhưng liệu cô có thể nhẫn tâm nhìn ánh mắt thất vọng của họ không? Nhẫn tâm để họ sau khi sinh và nuôi dưỡng, lại phải đau lòng vì hôn nhân đại sự của mình không?
Thẩm Xuân Hiểu thấy thật đau đầu, mỗi khi nghĩ đến chuyện này, đầu cô lại ê ẩm. Cô biết, sớm muộn gì cũng phải đối diện với nó, việc thất tình năm ấy chính là rào cản trong trái tim cô, cô không thể tự mình bước ra khỏi rào chắn ấy, bởi thế, cô luôn sợ, sợ lại bị tổn thương lần nữa.
Về điểm này, Lư Hạo Tường cũng giống cô, mười tháng qua, lẽ nào Lư Hạo Tường không biết chút gì về nguyên nhân mà An Châu ra đi chẳng lời nào? Anh thà rằng chuyển nỗi hận thù lên cô chứ không chịu căm hận An Châu, vẫn để An Châu trong trái tim, tự lừa mình và lừa người. Mãi đến khi nhìn thấy những tấm ảnh đó, thấy An Châu ở bên người đàn ông khác, anh mới không thể tiếp tục lừa bản thân được nữa, bởi thế, anh mượn rượu giải sầu, để làm tê liệt nỗi đau đớn trong tim.
Có tác dụng không? Nếu có thể được như thế, nếu có thể tự lừa dối bản thân, nhưng liệu nó có thể lừa dối được bao lâu? Chân tướng sẽ có một ngày bị phanh phui, cái cần phải đối diện cuối cùng sẽ phải đối diện, có thể trốn tránh được đến khi nào? Cô đứng dậy rót nước, chậm rãi uống, vừa uống vừa nhắc nhở bản thân không nên suy nghĩ nữa, phải mau mau đi ngủ thôi, mai còn đi làm.
Một đêm trằn trọc khó ngủ, ngày hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Xuân Hiểu buồn rầu phát hiện, mắt mình thâm như mắt gấu trúc.
Bộ dạng thế này sao có thể gặp người khác chứ, cô đã mất rất nhiều thời gian để trang điểm, cuối cùng quầng mắt thâm đen cũng không lộ như trước nữa. Cô đứng trước gương hậm hực suy nghĩ, đều tại Lư Hạo Tường cả, khiến mình tức cảnh sinh tình, suy nghĩ lung tung nên mới thành ra thế này.
Thẩm Xuân Hiểu vừa oán thán vừa bước vội tới công ty, sáng sớm nên thật khó đợi xe, không có xe riêng thật quá bất tiện. Nhưng, bây giờ cô cũng không dám mơ ước mua xe, cũng chẳng có nhiều tiền dư dả đến thế.
Taxi dừng lại trước cổng công ty, cô vừa xuống xe đã nhìn thấy chiếc Accord vụt qua rồi phóng thẳng tới bãi đỗ. Chiếc xe này cô biết, đó là xe của Lư Hạo Tường, kỳ lạ, hôm qua anh ta uống say như thế, đích thân cô phải đưa về nhà, đáng ra giờ này chiếc xe vẫn đang ở bãi đỗ xe của Pub chứ. Sớm thế mà anh ta đã đến đó lấy xe rồi sao?
Cô hiếu kỳ, chầm chậm bước tới, đợi chiếc xe kia dừng hẳn, người trên xe bước ra, không phải Lư Hạo Tường thì là ai chứ.
Sức khỏe của anh ta thật tốt, hôm nay đã lại đi làm được rồi. Nhìn anh ta trong bộ âu phục phẳng phiu, điệu bộ nho nhã, tinh thần phấn chấn, thật sự chẳng có mối liên hệ nào với bộ dạng của một chú “gấu chó” hôm qua, Thẩm Xuân Hiểu thầm chế nhạo. Vết thương hôm qua cô giúp anh băng bó đã được ống tay áo che lấp nên không nhìn thấy, nếu không phải chính mắt chứng kiến, cô còn cho rằng hôm qua mình nằm mơ.
Cô đi rất chậm, Lư Hạo Tường sải bước thật nhanh, hai người gặp nhau ở cửa vào đại sảnh.
Lư Hạo Tường nhìn cô, Thẩm Xuân Hiểu cũng nhìn anh, ánh mắt hai người vừa chạm nhau đã vội né tránh, giống như gặp người xa lạ vậy.
Hôm qua Lư Hạo Tường biến thành ma men, nhất định không nhận ra cô. Như thế càng tốt, cô cũng chẳng cần vì sự cảm thông nên giúp một người như anh ta mà cảm thấy mất mặt. Huống hồ, loại người xấu xa như anh ta thì làm gì biết cảm ơn người khác, nói không chừng còn lấy chuyện đó để chế giễu, nhạo báng mình ấy chứ.
Cô hơi ngẩng đầu, hiên ngang đi về phía trước.
Nhân viên lễ tân mỉm cười. “Giám đốc Lư, Giám đốc Thẩm, chào buổi sáng!”
Hai người nhìn nhau, biểu hiện đều rất thờ ơ, những người trong công ty ai cũng biết hai người bất hòa, nên nhân viên lễ tân cũng không vì thế mà cảm thấy ngạc nhiên.
Đến phòng làm việc, Thẩm Xuân Hiểu xử lý các công việc, công ty có hai nhãn hiệu sản phẩm nhưng có đến hàng trăm kiểu dáng, tuy nhãn hiệu sản phẩm mới đang trong quá trình nghiên cứu thử nghiệm, nhưng cô cũng không thể vì thế mà lơ là nhãn hiệu cũ.
Nên biết rằng, hiện tại, hai nhãn hiệu sản phẩm này mới là cốt cán của công ty, nhãn hiệu mới đang trong giai đoạn thử nghiệm, nếu muốn tạo bước đột phá thì vẫn phải ổn định lượng tiêu thụ nhãn hiệu sẵn có.
Nhân viên thuộc bộ phận Thị trường mà cô quản lý đều là người giỏi giang tháo vát, dựa và số liệu trên báo biểu có thể thấy, lượng tiêu thụ hiện nay ổn định, không có gì đột phá nhưng cũng chẳng sụt giảm.
Hoàn thành công việc, T