Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.

ột cái, cánh cửa đã mở, ngay cả thời gian chuẩn bị, anh cũng không có, lại để cô nhìn thấy bộ dạng lếch thếch của mình.
Trong lòng anh vẫn đang bực bội, cô gái này bình thường hay cau có, gặp chuyện gì cũng cất giọng châm chọc mỉa mai, nói cạnh nói khóe, bây giờ để cô ấy nhìn thấy mình trong bộ dạng này, không biết bị chế giễu đến mức nào.
Nghe những lời Thẩm Xuân Hiểu nói thì hình như cô ấy biết tối qua mình đã làm những gì, biết mình uống rượu, biết mình bị thương, còn biết vết thương của mình có người băng giúp, lẽ nào chính cô ấy đã đưa mình về, còn giúp mình băng vết thương?
Sao có thể như thế, cô ấy lúc nào cũng trợn mắt hận thù, bình thường chẳng chịu nhường nhịn ai, giống như một bà mẹ chồng khó tính, chỉ e nếu thật sự nhìn thấy mình bị thương, cô ấy sẽ chẳng thèm bận tâm và cũng chẳng có lòng tốt nhường ấy.
Nhưng, vừa rồi lúc cô ấy băng bó vết thương, động tác rất nhẹ, không hề làm mình đau. Nếu cô ấy thật sự muốn trả thù, chỉ cần mạnh tay một chút là đã khiến mình đau lắm rồi. Từ đó có thể thấy, Thẩm Xuân Hiểu vốn không có ‎ý định bào thù, mà trái lại, chính mình lại có lòng dạ tiểu nhân. Kỳ lạ, rõ ràng cô ấy có thể dửng dưng như không nhìn thấy gì, cớ sao lại giúp mình chứ?
Tuy cô cằn nhằn trách móc, nhưng cũng chỉ trách anh tại sao lại gây sự đánh nhau đến nỗi bị thương. Lúc nghe những lời ấy, anh cảm nhận được sự quan tâm nhiều hơn trách móc.
Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao? Cô ấy lại không tận dụng cơ hội để chế giễu mình, thậm chí lúc mình hỏi có phải đã đưa mình về nhà không, cô ấy hơi đỏ mặt, lại còn chột dạ rồi lập tức đi ra ngoài. Sao thế nhỉ, cô ấy chuyển tính rồi sao?
Lư Hạo Tường không thể hiểu nổi, nhìn cánh tay mà cô đã cẩn thận băng bó, vết thương sau khi được sát trùng cũng khô miệng hơn, vải gạc được quấn ngay ngắn, bây giờ cử động cũng không thấy đau như trước nữa. Anh buông tay áo xuống, như thế này sẽ chẳng ai biết mình bị thương.






Vết thương nhỏ thôi mà, anh nhếch miệng cười. Lúc này, trợ lý Cố Tiểu Doanh gõ cửa bước vào, Lư Hạo Tường để tay dưới bàn nhìn cô.
Cố Tiểu Doanh chớp chớp mắt, bộ dạng cố nín cười.
Lư Hạo Tường thấy biểu hiện lét lút ấy liền hỏi: “Cô cười gì?”.
Cố Tiểu Doanh cười nói: “Giám đốc, vừa rồi tôi nhìn thấy cả rồi!”.
“Nhìn thấy gì?” Lư Hạo Tường cố tình trầm nét mặt, thực sự anh không phải là cấp trên khó tính mà rất hòa đồng với nhân viên bộ phận Thiết kế, ngoài Thẩm Xuân Hiểu ra, đối với ai anh cũng hòa nhã, bởi thế Cố Tiểu Doanh mới có thể nói năng tùy tiện trước mặt anh. Lý do anh đối xử như thế với Thẩm Xuân Hiểu, một nửa vì cô có cá tính mạnh mẽ, trong công việc, luôn cố gắng đấu tranh cho những gì mình nghĩ là đúng, hai bộ phận Thị trường và Thiết kế phải tiếp xúc nhiều, lại thêm trước đây hai người cũng có chút hiểu lầm, nên cách mà họ đối xử với nhau chính là ra sức đối đầu, anh đến thì tôi đi!
Lư Hạo Tường đứng dậy, đi đến kéo cửa chớp lên, lúc kéo dây, anh nghĩ, vừa rồi mình và Thẩm Xuân Hiểu đã lơ là với cái cửa sổ này, mọi người đều biết tay mình bị thương, đúng là chuyện càng muốn giấu thì lại càng phô ra trước mắt mọi người.
Anh cũng không hiểu hành vi tối qua của mình, uống rất nhiều rượu, đánh nhau bị thương, còn chẳng biết mình đã về nhà bằng cách nào. Đã lâu như thế rồi mà hình ảnh An Châu vẫn ngự trị trong trái tim anh, giây phút nhìn thấy tấm ảnh An Châu chụp cùng người đàn ông khác, anh cảm thấy như trời long đất lở, thế giới của anh bỗng chốc sụp đổ, anh không thể suy nghĩ, không thể phản ứng, chỉ cảm thấy một cơn đau nhói đến tận tim.
Anh luôn thuyết phục bản thân, sự rời xa của An Châu là vì cô tùy hứng, cố ý trêu đùa mình. Trước đây, khi An Châu tức giận, cô cũng sẽ biến mất khoảng hai tháng, sau đó lại về với nụ cười tựa thiên sứ, như chưa hề xảy ra chuyện gì vậy.
Anh vẫn đang đợi, đợi cô quay về.
Anh yêu An Châu rất nhiều, hơn một năm rồi, An Châu luôn là thiên sứ của anh, anh chưa bao giờ nghĩ, có một ngày An Châu sẽ rời xa mình, đột ngột và dứt khoát ra đi như thế, ngay cả một chút tin tức cũng không cho anh biết. Nhưng trong lòng anh vẫn luôn hi vọng, yêu cô sâu sắc đến mức khiến mình trở nên hèn mọn. Anh hèn mọn chờ đợi, hèn mọn mong ngóng.
Nhưng, những bức ảnh kia đã thức tỉnh anh, giúp anh hiểu ra rằng lần này An Châu sẽ không trở về nữa, sự rời xa của An Châu khi xưa là do bực tức, còn bây giờ cô ấy đã có tình yêu khác.
Trong vòng tay của người đàn ông ấy, An Châu tươi cười vui vẻ, còn anh thì giống như thằng ngốc, chỉ đờ đẫn đứng nhìn họ.
Lúc nhìn thấy những bức ảnh ấy, anh đã rất hận Thẩm Xuân Hiểu, hận cô đã phá vỡ giấc mộng của anh, khiến anh không thể không chấp nhận hiện thực này. Chỉ có mình anh luôn trốn tránh hiện thực.
Tuy Thẩm Xuân Hiểu không thừa nhận nhưng anh biết chắc chính cô là người đã đưa mình về và giúp mình băng bó vết thương. Cho nên bây giờ nghĩ lại, anh cảm thấy sự cáu giận của mình tối qua là vô l‎ý, thực ra chuyện này chẳng liên quan gì đến Thẩm Xuân Hiểu. Cô chỉ mở email