Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.

với gương mặt sảng khoái, tràn đầy tinh thần, Thẩm Xuân Hiểu xuống nhà đón taxi, nụ cười vẫn giữ trên môi, vẻ tự tin tràn đầy nơi khóe mắt. Vốn xinh đẹp, biết cách ăn mặc, lại thêm vẻ tự tin khiến cô càng trở nên lộng lẫy.
Lư Hạo Tường đang nói chuyện gì đó với cô tiếp tân bỗng quay đầu lại, nhìn thấy cô, anh tỏ vẻ bất ngờ đến há hốc miệng.
Nhân viên tiếp tân chào hỏi: “Giám đốc Thẩm, chào buổi sáng!”.
Thẩm Xuân Hiểu tươi cười đáp lại: “Chào buổi sáng!”, sau đó liếc Lư Hạo Tường một cái rồi coi như không nhìn thấy và đi qua anh. Tà áo phất phơ vương vất hương thơm thoang thoảng.
Lư Hạo Tường đợi cô quay đi mới chậm rãi bước theo sau và đi tới trước thang máy còn lại.
Vừa đến phòng làm việc, Thẩm Xuân Hiểu lập tức in bản phương án tối qua ra thành hai bản, in xong cô gọi điện cho Triệu Yến Minh. Triệu Yến Minh của buổi sáng nay thể hiện rõ là một người bạn có thể sẵn sàng hi sinh vì bạn bè, hoàn toàn khác với kiểu gắt gỏng khi bị quấy rối giấc ngủ đêm qua.
Thẩm Xuân Hiểu uống thuốc an thần rồi mới gọi điện cho Tiểu Minh, thư ký của Tổng giám đốc Trần, sau đó lại gọi cho thư ký của Giả Lạc Sơn, hai người họ đều đang ở văn phòng.
Cô lấy kẹp tài liệu kẹp bản phương án vào rồi đến phòng Giả Lạc Sơn, đưa một bản phương án cho ông ta, tiếp theo đến phòng Tổng giám đốc Trần để đưa nốt bản phương án còn lại.
Vốn chịu sự quản lý của Giả Lạc Sơn, chỉ cần đưa cho ông ta là được, nhưng tác phong làm việc của Giả Lạc Sơn thực sự khiến cô không dám yên tâm, để không hỏng việc, nên vẫn phải đưa cho cả hai người.
Một lúc sau, Tiểu Minh gọi điện thông báo họp, cô biết, Tổng giám đốc Trần đang dành thời gian để xem xét phương án của mình.
Hôm qua đi ngủ muộn chẳng có ảnh hưởng gì, tâm trạng của Thẩm Xuân Hiểu rất tốt, luôn tươi cười rạng rỡ. Mới bước vào phòng họp, cô đã thấy Lư Hạo Tường cũng đang ở đó, vừa bất ngờ vừa hoài nghi nhìn anh, nói: “Anh cũng ở đây sao?”.
Lư Hạo Tường ung dung nói: “Nghe nói Giám đốc Thẩm có phương án marketing mới, Tổng giám đốc Trần sai thư ký gọi điện thông báo cho tôi. Thật vinh hạnh, một người làm thiết kế như tôi mà cũng được tham dự!”.
Thẩm Xuân Hiểu đi sang bên khác, ngồi bàn đối diện với anh, lạnh lùng nói: “Ai quan tâm đến anh chứ?”, vừa nói vừa mở máy chiếu. Lư Hạo Tường ở bên này nhìn cô bận bịu, dáng vẻ như cười như không, ánh mắt sâu thẳm.
Lát sau, những người có liên quan đã đến đủ, Thẩm Xuân Hiểu mở bản phương án của mình chiếu lên tường.
Ý tưởng về phương án này của Thẩm Xuân Hiểu là trong mấy ngày diễn ra hội chợ triển lãm, sẽ thuê một nơi gần đó và mời một nhóm người mẫu mặc sản phẩm nhãn hiệu mới của công ty để trình diễn thời trang. Đương nhiên, điều quan trọng nhất, phải mời giới truyền thông đến, cũng giống như cách mà giám đốc Thị trường của Long Khánh từng làm. Điểm khác biệt là, điều mà Long Khánh chú trọng thúc đẩy là con người, còn cái cô muốn thúc đẩy chính là sản phẩm.
Chỉ cần sản phẩm thu hút được sự chú ý của mọi người, cô tin rằng những công việc tiếp theo sẽ không còn khó khăn nữa.
Thẩm Xuân Hiểu giải thích rất tường tận, từ việc làm thế nào để mời được người mẫu, bố trí địa điểm như thế nào đến việc mời giới truyền thông ra sao, làm thế nào mới tận dụng việc tuyên truyền của giới truyền thông để tạo được tiếng vang, tất cả đều vô cùng chi tiết.
Trần Hoa Sinh vừa nghe vừa gật đầu, rõ ràng cũng cảm thấy phương án này khá hay, chi phí không cao nhưng rất có tình khả thi.
Giả Lạc Sơn vì muốn thể hiện con mắt độc đáo của mình nên bắt đầu bới lông tìm vết, nhưng Thẩm Xuân Hiểu đã có sẵn những dự liệu cho phương án, điều đó thể hiện rõ trong tư duy nhanh nhạy và lời nói rõ ràng, bình tĩnh, vì thế ông ta đành im miệng.
Khi mọi người đều đã chấp nhận phương án, bỗng Lư Hạo Tường nói giọng quái gở: “Giám đốc Thẩm, tôi thấy phương án này của cô đúng là khá hay, nhưng những lý luận suông trên giấy và hiệu quả thực tế chưa hẳn đã giống nhau, ví dụ như nói sẽ nhờ giới truyền thông quảng bá, cô có thể chắc chắn được bao nhiêu phần trăm? Đừng ở đây để ba hoa khoác lác nữa, đến lúc đó có khi lại chẳng có người nào trong giới truyền thông đến ấy chứ”.
Thẩm Xuân Hiểu lạnh lùng nói: “Vấn đề này không cần Giám đốc Lư quan tâm, tôi đã đề ra phương án thì đương nhiên có thể đảm bảo rằng sẽ không để xảy ra hiện tượng như anh nói!”.
“Thế thì tốt rồi!”
Trần Hoa Sinh cười nói: “Cứ như thế đi, Giám đốc Thẩm, cô được toàn quyền phụ trách việc này, có vấn đề gì cứ báo cáo trực tiếp với tôi!”.
Tổng giám đốc Trần nói như thế nghĩa là đã đồng ‎ý phương án này, hơn nữa còn giao cho cô toàn quyền quyết định. Thẩm Xuân Hiểu nhìn Lư Hạo Tường bằng ánh mắt ngạo mạn, anh chỉ mỉm cười không nói.
Mọi việc đã được quyết định, thuận lợi đúng như tưởng tượng của Thẩm Xuân Hiểu.
Vấn đề hoài nghi của Lư Hạo Tường trong cuộc họp, Thẩm Xuân Hiểu đã sớm nghĩ đến. Vì việc này cô đã gọi điện cho Triệu Yến Minh hai lần, cô biết tuy Triệu Yến Minh hay cười đùa cợt nhả nhưng khi đã bắt tay vào công việc thì lúc nào cũng đâu vào đó, có điều,


Ring ring