Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.






Đối phương không hề bận tâm, nói: “Để tôi phân tích cho cô nhé, một cô gái lên mạng muộn thế này, chắc chắn không có bạn trai. Hai lần cô từ chối yêu cầu kết bạn của tôi, chứng tỏ cô rất lý trí, lý trí này là một loại biểu hiện của sự nhạy bén, khá mệt mỏi và bình tĩnh với cuộc sống, những điểm đó, các cô gái trẻ không có, bởi thế tôi đoán cô chắc khoảng hai mươi tám tuổi. Ngoài ra, cô thấy tôi muốn xem bói cho cô, lại tưởng tôi mượn cớ để xem webcam, lời lẽ vô cùng sắc sảo; rõ ràng cô tin những gì tôi nói nhưng lại cố ý nói rằng tôi bịp bợm, đây là sự thông minh lanh lợi của cô, cũng là kế lùi một bước để tiến ba bước. Có được điều này cô ắt hẳn thường xuyên giao lưu, tiếp xúc với mọi người, cho nên tôi đoán cô làm bên thị trường hoặc tiếp thị!”.
Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy những lời này rất có lý, cô xem tên nick của người đang nói chuyện, ngón tay gõ trên bàn phím: “Anh đã lừa bịp lại còn dám khoác lác như vậy, thế anh nói thử xem tôi đang nghĩ gì?”
“Một người lý trí như thế, nếu không phải đau buồn vì chuyện tình cảm mà lên mạng lúc nửa đêm thì tôi nghĩ, chắc chắn vì công việc. Nếu cô làm bên thị trường hay tiếp thị thì cô đang nghĩ xem làm thế nào để phát triển sản phẩm mới của công ty mình, hoặc đang nỗ lực vì một nhiệm vụ nào đó, nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tốt!”
Thẩm Xuân Hiểu kinh ngạc, chỉ dựa vào mấy câu nói của mình, hơn nữa lại trò chuyện qua mạng, sao anh ta biết mình đang nghĩ gì, còn nói chắc như đinh đóng cột nữa? Tuy cô không mê tín, không tin vào chuyện bói toán, nhưng cũng thấy người này có năng lực phân tích siêu phàm, có thể sẽ cho cô một số gợi ý.
Đối phương lại nói: “Chắc chắn cô đang nghĩ vì sao tôi biết được, tôi nghĩ, với một người lý trí như cô, cô sẽ không hỏi câu này, mà thay vào đó sẽ là, cô phải làm thế nào?”.
Thẩm Xuân Hiểu hoài nghi, người này là ai? Anh ta gia nhập QQ của mình chỉ để nói những lời này thôi sao? Anh ta biết khó khăn của mình nên muốn giúp tìm ra con đường mình đã đi sai?
Tuy chưa nói phương pháp cụ thể, nhưng anh ta đã giúp cô khai thông tư tưởng.
Thẩm Xuân Hiểu bỗng như bừng tỉnh, đúng rồi, ai bảo phải nhất thiết vào được hội chợ thương mại chứ, không cần hội chợ thương mại, chỉ cần làm tốt cách thức quảng cáo lần này thì có thể đạt được hiệu quả như mong muốn. Câu chuyện thi ăn mì kia chính là đốm lửa của tư duy, là sự thể hiện của trí tuệ. Hiện nay muốn đạt được hiệu quả như thế có vẻ quá đơn giản rồi.
Cô ngồi rất lâu trước máy tính, một suy nghĩ dần hình thành trong đầu, thoát khỏi QQ, mở word, dòng chữ đầu tiên viết “Phương án thứ ba”.
Được ngủ ba tiếng đồng hồ, bây giờ tinh thần cô rất tốt, đầu óc minh mẫn, tư duy nhạy bén, ngay cả tốc độ gõ bàn phím cũng nhanh hơn bình thường.
Đánh chữ, chỉnh sửa, hoàn thiện, say sưa hơn hai tiếng đồng hồ, bản kế hoạch mười mấy trang giấy đã được hoàn chỉnh. Những ngón tay mỏi nhừ do phải hoạt động liên tục, nhưng Thẩm Xuân Hiểu vẫn nở nụ cười mãn nguyện rồi cầm di động lên bấm số.
Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng hét kinh thiên động địa: “Cô An Châu đáng ghét kia, lại gọi điện quấy nhiễu giấc mơ của tôi, tôi giết cô bây giờ!”.
Thẩm Xuân Hiểu phì cười, để di động ra xa, đợi Triệu Yến Minh hét xong mới nói: “Là tớ! Tớ tưởng cậu đang viết lách chứ, hôm nay ngủ sớm thế?”.
“Còn sớm sao? Đã hai giờ rồi đấy tiểu thư ơi! Tiệm quan tài giờ này cũng đóng cửa rồi!” Triệu Yến Minh hậm hực nói.
“Tiệm quan tài làm việc 24/24 có phải tốt không?” Thẩm Xuân Hiểu cười, vừa trêu chọc Yến Minh vừa nhìn màn hình, góc dưới bên phải máy tính hiển thị thời gian 1:53. Mình bắt đầu làm phương án mới từ hơn mười một giờ, mất hơn hai tiếng đồng hồ, đúng là không còn sớm nữa, Triệu Yến Minh bị quấy nhiễu giấc ngủ, không thèm nhìn số của ai, vì An Châu hôm trước gây tội nên hôm nay Yến Minh đổ hết tội lỗi lên đầu cô ấy. Thẩm Xuân Hiểu cười nói: “Chẳng phải bình thường thời gian ngày đêm của cậu đảo lộn hết sao? Hơn nữa cậu cũng chẳng phải đến văn phòng thì sợ gì chứ?”.
“Ngắn gọn thôi, có gì thì nói ngay, nói xong để tớ ngủ tiếp!”
“Người hiểu tớ chỉ có Yến Minh mà. Tớ thật sự có chuyện muốn cậu giúp đỡ, Yến Minh, nếu công ty tớ tổ chức hoạt động, cậu có thể giúp tớ đăng tin và mời một số đồng nghiệp tới không?” Thẩm Xuân Hiểu cũng nói ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề.
“Chuyện này vốn không thành vấn đề, nhưng bây giờ thì không được.” Triệu Yến Minh quả quyết.
Thẩm Xuân Hiểu bất ngờ, vội hỏi: “Sao bây giờ không được?”.
“Bây giờ tớ còn phải ngủ, cho nên không được!” Triệu Yến Minh càng nói dứt khoát hơn, sau đó phũ phàng tắt máy.
Thẩm Xuân Hiểu vui mừng, chắc cô nàng còn đang ngái ngủ, có mấy câu nói của Yến Minh như thế là tốt rồi, kế hoạch này sẽ không gặp vấn đề gì khó khăn cả. Cô lấy USB ra copy bản kế hoạch rồi tắt máy tính, dọn dẹp lại đồ đạc một chút sau đó lên giường.
Vì phương án mới đã sớm hoàn chỉnh nên tâm trạng cô rất thoải mái, nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ, không hề mơ mộng chút nào.
Hôm sau,