Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.

hỉ vì, anh chưa gặp được em!”.
“Cảm ơn anh, có lẽ em… không tốt như anh nghĩ!” Thẩm Xuân Hiểu lén lau mồ hôi ở lòng bàn tay, cẩn thận lựa chọn từ ngữ.
Cô không ghét cảm giác khi anh nắm tay, nhưng điều đó chẳng chứng minh được rằng cô đã đồng ý.
Không chán ghét, đó mới chỉ là bắt đầu, còn tiếp nhận nhau thì vẫn cần một quá trình. Cô có vẻ ngoài hiện đại, nhưng thực ra lại là người rất truyền thống, hơn nữa, cô từng bị tổn thương vì tình yêu, bây giờ có dũng khí bước thêm một bước, không có nghĩa là cô có dũng khí để chấp nhận tất cả.
Cái cô cần là thời gian, mà cô và Chương Phương Hựu lại quen biết nhau vội vàng như thế, yêu nhau nhanh chóng như thế, điều thiếu hụt chính là thời gian. Cô đang tìm kiếm, nhưng con đường trước mắt vẫn vô cùng mù mịt, bởi vậy cô chỉ dám bước từng bước nhỏ, không dám dũng cảm thử những bước lớn.
“Không, Xuân Hiểu, em là cô gái dịu dàng nhất, sống nội tâm nhất mà anh từng gặp. Lần đầu nhìn thấy em, mọi thứ trước mắt anh bỗng trở nên lấp lánh. Khi ấy anh đã quyết định, chỉ cần em cho anh cơ hội, nhất định anh sẽ dùng cả đời mình để chăm sóc em! Qua mười ngày tiếp xúc, anh nghĩ rằng, em vẫn tốt đẹp như những gì anh nghĩ!” Chương Phương Hựu khẩn thiết như muốn chứng minh điều gì đó.
Thẩm Xuân Hiểu xúc động nghiêng đầu nhìn anh, cảm động nói: “Phương Hựu, cảm ơn anh đã đánh giá em cao như thế, em rất cảm động, cũng rất vui! Em… em cũng không cự tuyệt hôn nhân, chỉ là, em hi vọng chúng ta có thể tìm hiểu thêm một thời gian nữa để hiểu về nhau hơn. Như thế, chúng ta mới càng có lòng tin để cùng nhau sống những ngày tháng sau này!”.
Chương Phương Hựu tươi cười nói: “Được, anh sẽ nghe em! Nếu em vẫn chưa chuẩn bị thì một thời gian nữa anh sẽ đưa em đến gặp bố mẹ”.
Thẩm Xuân Hiểu gật đầu mỉm cười nhìn anh, trong nét mặt tươi cười ấy còn mang theo cả sự cảm kích đối với anh.
Nhận ra sự cảm kích đó, gương mặt Chương Phương Hựu càng thêm tươi cười.
Đến khu chung cư của Thẩm Xuân Hiểu, Chương Phương Hựu dừng xe, tháo dây an toàn rồi xuống mở cửa xe cho cô, động tác rất đỗi thành thạo và tự nhiên.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn theo bóng anh, trên mặt luôn mang theo nụ cười, cụ cười tuy dè dặt nhưng vô cùng thân thiết. Thấy Chương Phương Hựu mở cửa xe, cô mỉm cười nói: “Cảm ơn anh!”. Bước xuống, đợi Chương Phương Hựu đóng cửa xe rồi quay đầu lại, cô nói: “Cảm ơn anh đã đưa em về, tạm biệt!”.
Chương Phương Hựu cứ ngỡ cô sẽ mời anh lên nhà ngồi một lát, nhưng rõ ràng Thẩm Xuân Hiểu không hề có ý đó, anh có chút thất vọng. Nhưng nghĩ kĩ, Thẩm Xuân Hiểu đã nói hãy cho cô thêm chút thời gian nữa, anh đành kiên nhẫn chờ đợi, bèn lịch sự nói: “Mai anh đến đón em đi làm nhé!”.
“Không cần đâu, Phương Hựu, buổi sáng thời gian vội lắm, lại không tiện đường. Em gọi xe đến công ty được rồi!”
Chương Phương Hựu cười nói: “Em là bạn gái anh mà, sao phải khách sáo thế?”.
Thẩm Xuân Hiểu muốn nói gì đó nhưng Chương Phương Hựu vội ngăn lại, anh dịu dàng nói: “Xuân Hiểu, thời gian chúng ta quen nhau quá ngắn, em hãy cho anh cơ hội để anh được gặp em nhiều hơn, để em hiểu hơn về anh, được không?”.
Đã nói đến nước ấy rồi, còn có thể không được sao? Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười gật đầu.
Đúng lúc ấy có người gọi: “Xuân Hiểu! Cô đi du lịch về rồi à?”.
Dưới ánh đèn, một người đang đứng cách đó không xa. Thẩm Xuân Hiểu đang chìm đắm trong ngọt ngào, nghe thấy tiếng gọi cô mới biết, nhận ra người ấy là ai, bèn tươi cười nói: “Đỗ Vệ Kỳ, là anh à! Sao anh lại ở đây?”.
Đỗ Vệ Kỳ mặc bộ đồ ở nhà, có lẽ đang đi tản bộ, anh chầm chậm đến gần, gượng cười: “Tôi ăn cơm xong nên đi dạo một lúc, không làm cô sợ đấy chứ?”.
Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu: “Không, không, tôi đâu có nhát gan đến thế”. Đã hơn chín giờ rồi, là anh ăn tối quá muộn hay anh đi dạo quá lâu? Cô không nghĩ nhiều, nói: “Đã mười ngày không gặp rồi, anh vẫn khỏe chứ?”.
Đỗ Vệ Kỳ gượng cười nói: “Vẫn thế thôi, còn cô?”. Anh nhìn sang Chương Phương Hựu, do dự một lúc rồi dè dặt hỏi: “Đây là…”.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn Chương Phương Hựu, tươi cười rồi quay sang cười nói với Đỗ Vệ Kỳ: “Để tôi giới thiệu nhé. Đỗ Vệ Kỳ, hàng xóm của em; Chương Phương Hựu, bạn trai tôi!”.
Chương Phương Hựu đưa tay ra cười nói: “Chào anh Đỗ!”. Một câu nói “bạn trai tôi” của Thẩm Xuân Hiểu khiến anh vô cùng vui sướng.
Đỗ Vệ Kỳ cũng cười nói: “Anh Chương, chào anh!”.
Rồi hai người bắt tay nhau.
“Anh Đỗ, anh và Xuân Hiểu là hàng xóm, cảm ơn anh trước đây đã chăm sóc cho Xuân Hiểu!” Chương Phương Hựu lịch sự nói.
“Anh khách sáo rồi, việc chăm sóc cô ấy đâu đến lượt tôi?” Đỗ Vệ Kỳ cười đùa, nụ cười có chút thất vọng, trong lòng thầm thở dài. Không phải anh ăn tối muộn, cũng chẳng phải đi dạo quá lâu, chỉ là biết hôm qua cô đã đi du lịch về nên cố ý đứng đây đợi cô. Thế mà, anh lại nhìn thấy một người đàn ông đưa cô về, hơn nữa cũng chính miệng cô thừa nhận, người này chính là bạn trai mình.
Thế có nghĩa là, trước đây anh chưa đi được vào trái tim cô, và sau này cũng chẳng còn cơ hội nữa. Chuyện tình cảm, thật sự không có chuyện người đến trư