Tác giả: Mâu Quyên
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/578 lượt.
Tiểu Sơn bỗng thấy lòng mình mềm hẳn, anh ngả người ra đằng sau, chầm chậm tựa vào ghế.
Cùng lúc đó, Giai Ninh cũng đang ngồi trên máy bay kiểm điểm lại lỗi lầm của mình.
Chỉ tại cô. Tại dục vọng. Trách mình vừa hèn vừa ngu ngốc, dễ dàng rơi vào bẫy của kẻ xấu, không những bản thân thương tích đầy mình, giờ lại còn bị ép lấy bí mật công nghệ quốc gia ra để đổi lấy Tần Bân.
Nhưng đó là chồng của cô, anh chính trực, trung hậu, đến một lời trách móc cũng không nỡ nói với cô, bao dung sự phản bội của cô, anh không hề làm sai điều gì mà lại phải chịu tội ở nơi đất khách quê người.
Kẻ đầu sỏ Châu Tiểu Sơn để lại hai thứ ở tiệm ăn Vân Nam – cậu ta biết cô nhất định sẽ tìm đến đây. Cô không chọn cách dùng email liên lạc mà nghe theo cậu ta sắp xếp, đi theo đoàn du lịch ra nước ngoài, trong tay là địa chỉ của cậu ta.
Ngoại trừ quyết tâm, Giai Ninh không còn có sự chuẩn bị nào khác. Cô muốn tìm Tần Bân, đưa anh mạnh khỏe trở về.
Châu Tiểu Sơn, Châu Tiểu Sơn.
Tiếng cười khẽ của cậu ta cứ văng vẳng bên tai cô. Không một sự chờ đợi nào có thể khó chịu hơn sự chờ đợi để gặp kẻ địch. Giai Ninh ngồi trên chuyến bay thẳng về phía Tây cố kìm nén những đau đớn giày xéo trong tim do hối hận và oán thù tạo nên. Đầu ngón tay lạnh như băng, đôi lúc cô mơ màng thiếp đi rồi chẳng mấy chốc lại bừng tỉnh, thở hổn hển, trong mơ có một thứ gì đó rất đáng sợ túm lấy họng cô, cô biết, đó chính là Châu Tiểu Sơn.
Cô mang theo đô la, thuốc lá bao mềm, aspirin để giữ bình tĩnh. Kể từ khi xảy ra chuyện, ngày nào cô cũng phải dùng hai liều, nếu không sẽ không ngủ được, cô phải ngủ, phải ngủ, cô hiểu rõ rằng mình không thể gục ngã. Xuống máy bay, cô muốn đi mua một con dao găm trước, thứ này chắc chắn sẽ phải dùng đến, để tự vệ, để cắt dây trói cho Tần Bân, hoặc đâm vào bụng Châu Tiểu Sơn. Nghĩ vậy Giai Ninh như thể không chờ nổi, quên hẳn rằng lực tay mình đến đâu.
Xuống máy bay, có một xe bus lớn đi thẳng từ sân bay vào nội thành, đến khách sạn, xe vừa mở ra đã có một đám trẻ con vây quanh đấy, ríu ra ríu rít hỏi bằng tiếng Trung: “Cô cần dẫn đường không?”, “Cô muốn ô liu không?”
Hướng dẫn viên của đoàn du lịch thông báo hành khách mau ra quầy lễ tân đăng ký, Giai Ninh mang theo hành lý tới hỏi một cậu nhóc có vẻ khỏe mạnh: “Cháu biết nói tiếng Trung không?”
Cậu ta đáp: “Cũng tạm ổn.”
Cô đưa địa chỉ của Châu Tiểu Sơn cho cậu ta: “Đưa cô đi.”
Cậu ta nhìn nhìn ngó ngó: “Xa đấy.”
“Xa bao nhiêu?”
“Mất cả ngày. Phải đi xe, qua sông, ngồi thuyền.” Cậu ta nói. “Cô phải trả cháu năm đô la.”
Giai Ninh lấy tiền ra: “Đây là năm mươi đô, cháu thấy rồi chứ? Mau đưa cô đi.”
Cậu ta lấy tiền rồi vê tay vẻ rất sành sỏi xem tiền thật hay giả, sau đó mỉm cười, trên gương mặt đen nhẻm lộ ra hàm răng trắng bóc: “Đi. Đi luôn. Cháu đưa cô đi.”
Nhóm bạn của cậu ta cười rộ lên, líu ríu bảo, thật hâm mộ vận may của cậu ta.
Giai Ninh kéo cậu ta lại: “Từ từ đã, đi nói với mẹ cháu một tiếng đi.”
Cậu ta nhìn cô: “Cháu không có mẹ, cũng không có bố.”
Bọn họ tới nhà ga kiểu cổ mà thực dân Pháp để lại, trước khi lên tàu, cậu bé đưa Giai Ninh đi mua dừa. Quả dừa vẻ ngoài nhìn xù xì, vỏ lại cứng, người bán dùng một con dao hơi cong, lưỡi cực sắc chặt mạnh, phía trên nứt ra, trào một dòng nước màu vàng, cậu ta lấy tiền xu của mình trả, mang cho Giai Ninh uống, nhưng thứ hấp dẫn cô hơn lại là con dao bổ dừa kia.
Cô là chuyên gia vật liệu, biết đâu là dao tốt.
Con dao sắt đen nhánh đó, sắc lại bền vô cùng, Giai Ninh đặt tay đỡ thân dao, đưa mũi dao ra ngoài ánh nắng mặt trời quan sát, vô cùng hài lòng.
“Cô muốn cái này.” Giai Ninh bảo cậu nhóc chạy qua phiên dịch.
Mặc cả một lát, một món vũ khí tốt chẳng qua cũng chỉ bằng giá mấy quả dừa.
Cậu bé hỏi: “Cô muốn làm gì?”
Giai Ninh học theo cách người bán làm vừa nãy, xoay tay chặt dừa, một phát trúng đích, cô nói với thằng bé: “Thế này lúc nào chúng ta cũng có dừa ăn.”
Tàu chầm chậm chuyển bánh.
Toa khách vô cùng chật chội và ầm ĩ, có nông dân bản địa ngồi ở hành lang, có học sinh cười đùa ồn ã, có tiếng trẻ con khóc, có tiếng cười, còn có giọng nói dịu dàng như khúc ca trên radio của người bản xứ, tiếng ca cũng rất mềm mại. Cô ngửi thấy mùi của cây cỏ, hương trà, mùi mồ hôi và dầu mỡ trộn lẫn vào nhau, quyện vào bóng cây, bóng núi.
Giai Ninh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, núi non miền đất phương Nam, đất đai màu mỡ được che phủ bằng thảm thực vật xanh tốt mọc lên như cột chống trời. Mây sà xuống thấp, lững lờ trôi qua sườn núi, trong làn mây còn có tia chớp lóe lên, tiếng uỳnh uỳnh văng vẳng.
Dù ở Trung Quốc, ở Mỹ, hay là bất cứ nơi nào cô đã đặt chân tới đều chưa từng thấy cảnh tượng như thế này.
“Cô đến từ đâu vậy?” Thằng bé hỏi.
“Trung Quốc.”
“Bắc Kinh? Thượng Hải?”
“Bắc Kinh.” Giai Ninh đáp, “Cháu biết chỗ đó à?”
Thằng bé gật đầu: “Biết. Có dừa không?”
“Không có.”
“Có mít không?”
“Không có.”
“Thế thì có cái gì?”
Giai Ninh đáp: “Cao ốc. Rất nhiều tòa cao ốc. Nơi cô ở là một thành phố lớn thật sự.”
Thằng