Tác giả: Mâu Quyên
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.
hiếu nữ cảm thấy cậu có bí mật gì đó, vì thế lại càng mê mẩn hơn, nhưng cũng có cô bảo cậu lạnh lùng, thậm chí còn tỏ vẻ từng trải nói, con trai kiểu này ngoài bản thân ra, trong đầu còn chứa nổi ai khác?
Bởi vậy họ quyết định đánh cược.
Chiều cuối tuần hôm đó, có một nữ sinh đang trượt patin gần sân bóng rổ thì bị sảy chân. Cô gái đó cố ý, chính là cô mập rút trúng lá thăm. Có điều quá trình chuẩn bị trước có sơ suất nên từ giả thành thật, ngã trật cả đầu gối. Không một ai ra giúp cô, tuy đám nam sinh mặc Adidas rất tò mò về cân nặng của cô gái ấy nhưng không ai muốn ấy cánh tay mình ra làm cân, đám nữ sinh cũng không có ai chạy lên, bọn họ đang quan sát, nghĩ rằng trò chơi vẫn đang tiếp diễn. Chỉ có Châu Tiểu Sơn chạy qua, đỡ cô gái đó dậy rồi xoay người cõng cô lên lưng. Cuối tuần ấy bác sĩ không có ở trường, trời lại nóng nực, mặt trời như thiêu như đốt, Châu Tiểu Sơn cõng cô mập chạy qua sân bóng, khuôn viên trường, ba con đường mới đến bệnh viện gần nhất, may mà kịp thời sơ cứu nên vết thương ở chân cô gái không có gì đáng ngại. Cậu đợi bác sĩ khám chữa xong rồi mới đưa cô về, tiễn đến tận ký túc xá.
Bọn họ nghĩ, rốt cuộc Châu Tiểu Sơn là người thế nào? Lúc lạnh nhạt, lúc lại tốt bụng, lúc hờ hững, lúc lại thân thiện. Chắc hẳn có một người có thể giải thích: Tra Hương Lan. Bọn họ đến cùng một lúc, thỉnh thoảng lại còn ở cạnh nhau.
“Châu Tiểu Sơn là người thế nào?” Bị bạn bè hỏi chuyện này, Hương Lan nghĩ một lát, “Giống mọi người, chỉ có điều không thích nói chuyện thôi.”
Lúc bọn họ nhắc đến cậu thì đã là nửa đêm. Ký túc tắt đèn, đám nữ sinh ngồi quây trong chăn, tay cầm đèn pin, một con hình nộm làm bằng lá trúc đặt ngay chính giữa, Hương Lan vừa dứt lời đã có người chọc lên mặt hình nộm: “Kẻ nào nói dối phải chịu đau.”
Hương Lan quả thật cảm thấy tai mình hơi nhói, vội vàng sờ thử xem, lầm bầm làu bàu: “Tớ không nói dối.”
Hương Lan nghĩ bụng, quả thật cô cũng không biết chuyện gì, cha mới là người bồi dưỡng Châu Tiểu Sơn, cậu ấy làm việc cho cha, cả hai người đều bí ẩn.
“Các cậu đừng làm khó cậu ấy nữa.” Có người giải vây, đó là cô mập trước kia đã từng “tiếp xúc thân mật” với Châu Tiểu Sơn, “Có khi Hương Lan không biết gì thật. Đã không biết thì làm sao mà gạt chúng ta được” Người nói mỉm cười nhớ lại ký ức ngọt ngào, “Cậu ấy chạy rất nhanh, đưa tớ đến bệnh viện mà không hề thở dốc.”
Hương Lan lại thấy khó chịu, cô vốn là một thục nữ dịu dàng thành thực, biết chuyện gì không thể nói, chuyện gì không thể khoe khoang, nhưng con gái tuổi này, không chuyện gì quan trọng bằng việc giữ sức hút của mình, Hương Lan đáp: “Nếu bắt buộc phải nói vậy tớ cũng không giấu nữa. Châu Tiểu Sơn ấy à, tất nhiên là cậu ấy thích tớ rồi. Cậu ấy đến đây học là vì tớ đấy.”
Đám nữ sinh cười rần rần.
Cô biết vì sao, có lẽ những lời này thực ra phải nói ngược lại mới đúng.
Khi chột dạ con người ta có thể nổi sùng lên, Hương Lan lấy kim đâm lên ngực hình nộm bằng lá trúc: “Kẻ nào nói dối thì cả đời không được hạnh phúc.”
Thầy quản lý cầm roi trúc gõ mạnh một cái vào cửa: “Còn không ngủ? Bắt đầu từ ngày mai dọn dẹp phòng tắm một tuần nhé!”
Đám nữ sinh bịt miệng, ai nấy đều rón ra rón rén quay lại giường mình.
Hương Lan rất lâu sau vẫn không ngủ được, cẩn thận tính toán.
Tiểu Sơn quay về phòng mình thì thấy Hương Lan đang đợi cậu ở đó. Mái tóc của cô vừa đen vừa bóng như gấm, khẽ tung bay trong gió đêm man mát.
“Không phải cậu có tiết Pháp à?”
“Học không vào, tớ chuồn ra trước.”
“…”
“Dù sao thì cậu cũng có thể dạy tớ mà, đúng không? Tiểu Sơn?”
“Giáo viên giảng mới cặn kẽ.”
“Đều là thì quá khứ, một cái nhấn mạnh kết quả, một cái diễn tả hành động đang tiếp diễn trong quá khứ.”
“Ồ… hóa ra là vậy.”
Cô chậm rãi bước lại gần: “Tớ vẫn không hiểu một từ đơn.”
“Từ gì?”
“Embrasser.”
“…”
Cậu không trả lời được, cậu biết nghĩa của từ này, nhưng lại không thốt nên lời. Hương Lan ôm chặt lấy cậu, làn môi màu hồng phấn vừa thơm vừa mềm của cô áp lên đôi môi vừa mỏng vừa lạnh của cậu.
Đó là một nụ hôn phớt nhưng lại đượm hương thơm.
Cô buông cậu ra, cậu nhìn vào mắt cô, và cả làn môi nữa.
“Kiss. Đúng không?”
Cậu gật đầu.
“Tối mai là vũ hội cuối tuần, chúng ta cùng khiêu vũ nhé.”
“…”
Cô yêu biết mấy vẻ mặt của cậu, Tiểu Sơn khi ấy, khuôn mặt lúc nào cũng lãnh đạm bởi vì ngượng ngùng mà đỏ hồng lên, cô phì cười ôm lấy cậu, vùi vào ngực cậu. Đây mới là vẻ mặt nam sinh tuổi này nên có, không phải sao?
Cô đi ra khỏi phòng cậu, vui vẻ hát vang, vừa đi tới trước cửa nhà thể thao thì có người khẽ gọi: “Hương… Hương Lan.”
Cô ngoảnh đầu lại.
Dưới ánh đèn đường, trong điệu múa của những chú côn trùng xanh biếc, có một cậu trai đứng đó.
Cô cảm thấy gương mặt và thân hình có những đường nét rắn rỏi ấy trông quen quen, nhưng quả thật vẫn không nhớ ra đó là ai.
“Tớ là Nguyễn Văn Chiêu.” Chàng trai nói.
“À.” Cô nhận ra cậu ta rồi.
Cha của Nguyễn Văn Chiêu từng là cấp dưới của tướng quân Tra Tài, sau đó không mang bao lớn bao nhỏ quà cá