Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Mâu Quyên

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/590 lượt.

ó hiệu quả rõ rệt. Vết thương dần dần khép miệng, bắt đầu hơi ngứa.
Lúc ngủ cô không nhịn được, thò tay ra gãi thì lại bị người nào đó đè tay xuống.
Cô mơ màng mở mắt ra, là Châu Tiểu Sơn, anh vẫn ở bên cạnh cô: “Đợi mấy ngày nữa là có thể tháo băng ra rồi.”
Vết thương dần lành lại, có người tới giúp cô tắm và thay quần áo, quần áo để thay lại là áo dài dệt bằng tơ, thế nhưng trong gương, mặt mũi Giai Ninh cũng trắng bệch y như tà áo dài kia vậy. Cô nhìn vào gương rồi lau son đi. Ngoài thuốc lá và bật lửa thì đồ của cô vẫn còn đủ, cả con dao chặt dừa nữa. Cô cầm con dao đó lên nhìn thật cẩn thận, cảm thấy hình như nó sắc hơn.
Châu Tiểu Sơn đứng bên thềm, nhìn cô nghiên cứu con dao kia.
“Em thấy nó mà không sợ à?”
Cô nhìn anh: “Sao phải sợ?”
“Vậy được. Sau này em phải giữ lấy nó, nó chính là vũ khí của em. Chọn dao phải dùng chính máu mình khai dao, đó là phong tục của bọn anh.”
Giai Ninh đứng dậy, chầm chậm bước về phía Châu Tiểu Sơn: “Không phải chúng ta đã quên chuyện gì rồi đấy chứ? Cậu muốn tôi đến đây làm gì?”
“Em đang nói tới vật liệu A? Chúng ta vẫn còn thời gian, lúc cần anh sẽ lấy.”
Cô đi tới bên cạnh anh, ngước lên nhìn trời: “Trận mưa này lúc nào mới tạnh?”
“Có khi một tháng, có lúc nửa năm, cũng có thể ngày mai sẽ tạnh.” Anh nhìn khuôn mặt cô từ góc nghiêng, “Em không hỏi tình hình của anh ta sao?”
“Cậu bảo chồng tôi? Cậu thì làm gì được anh ấy? Thứ cậu muốn đang ở trong tay tôi. Cậu ngược đãi anh ấy không có lợi gì đâu.”
“Đúng là vậy.” Anh gật đầu, “Sau khi bị thương em đã nhìn nhận ra được rất nhiều chuyện.”
“Học hỏi mà thôi.” Cô cười, cô lúc này điềm tĩnh mà xinh đẹp, mái tóc đen tung bay lướt qua chóp mũi anh, ngưa ngứa.
Anh vươn tay ra, mái tóc tơ của cô luồn qua kẽ tay.
Giai Ninh nói: “Tôi đói rồi.” Cô nghiêng người ra phía trước, tựa lên lan can, “Cậu còn nợ tôi, nhớ không? Hồi ở Bắc Kinh tôi đi cả thành phố để cùng ăn một bát mì bò với cậu. Giờ tôi muốn ăn mì bò.”
“Ở đây không có mì bò. Nhưng phở bò cũng ngon lắm.”
“Đi thôi. Đi luôn bây giờ.” Giai Ninh nói.
Tiểu Sơn thấy cô đã lấy lại sức sống nên tâm trạng cũng thoải mái phần nào, vội vã lấy ô.
Hoàng hôn buông xuống, các cửa tiệm nhỏ ở thành phố Tra Tài đều đốt đèn lồng, làn mưa bay bay cũng hóa thành màu vàng, mang đến cảm giác ấm áp.
Phố núi xinh xắn nơi đây có từ lâu đời. ác với vùng lân cận đã hiện đại hóa hoặc thành Tây vẫn giữ lại phần lớn dấu tích của thực dân, thành Tra Tài đâu đâu cũng là những căn nhà cổ vách trúc lợp ngói, đường lát đá đen, niên đại rất lâu rồi, đá bị mưa gió và giày rơm mài cho nhẵn bóng. Giai Ninh bị trượt chân, Tiểu Sơn vội đỡ lấy tay cô.
Cô ừm một tiếng, Tiểu Sơn hỏi: “Vết thương đau không?”
Giai Ninh đáp: “Không sao.”
“Ăn xong rồi, về thôi.”
“Tới ngôi chùa đằng trước xem đi. Tôi muốn thắp một nén nhang.”
“Sao giờ em lại tín Phật rồi?” Tiểu Sơn nhìn cô.
“Trước không tin, vậy nên ông ấy mới trừng phạt tôi.”
Đó là một ngôi chùa nhỏ, nhưng được xây dựng rất lộng lẫy, thờ phụng đức Thích Ca Mâu Ni, phủ vàng dát ngọc. Tướng quân Tra Tài rất tín Phật, ngôi chùa này là do ông xây nên.
Giờ này không có khách hành hương, chỉ có vị hòa thượng già mặc áo cà sa gõ mõ trong Phật đường.
Tiểu Sơn không vào trong, chỉ đứng ngoài đợi, Giai Ninh thắp hương, ba lạy chín dập đầu tỏ vẻ thành kính.
Đi ra khỏi chùa, cất bước về nhà, bọn họ không ai nói với ai câu nào.
Đi hết đường, qua sân phơi, sân chính, tới trước cửa phòng Giai Ninh.
Cuối cùng Tiểu Sơn hỏi: “Em vừa xin Phật điều gì vậy?”
“Xin thuyết tương đối có thể thực hiện trong đời thật”
“Ồ?”
“Có sức mạnh và tốc độ chuyển hóa đẩy lùi thời gian, để tôi quay lại mấy tháng trước.”
“Quay trở lại lúc chưa quen anh?”
“Không, khi đã quen cậu rồi. Chỉ là, làm lại từ đầu thôi.”
Dưới ánh trăng, anh nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, mãi lâu vẫn không thốt nên lời.
Anh dang tay ra như muốn ôm lấy cô, cuối cùng lại chỉ đẩy cửa: “Ngủ đi. Nghỉ ngơi cho khỏe.”
Cô đứng đằng sau nhìn anh rời đi. Bóng lưng cao ráo, vận áo dài, ống tay phất phơ trong gió, bước chân nhẹ nhàng không tiếng động. Một người đẹp đến như thế, mỗi góc đều ưu việt đến như thế. Giai Ninh khẽ cười, không phải chính vì vậy mà mình bị mê hoặc sao? Cũng may tất cả đều có quy luật, có quy luật thì có thể dùng trí tuệ để phân tích.
Thầy trò cùng tiến bộ, quả là một học viên hiếm có.
z
Giai Ninh vén áo nhìn vết thương đã cắt chỉ trong gương, vết thương mảnh màu đỏ sẫm khắc trên da thịt cô gợi nhắc tới vài chuyện: Con dao cắm sâu vào cơ thể, rét lạnh, Châu Tiểu Sơn, cậu ta đi tìm thuốc… Cô sờ thử, vẫn có cảm giác đau, sợ rằng sẽ để lại sẹo.
“Sẽ không để lại sẹo đâu.” Tiểu Sơn nói từ đằng sau, “Chỗ đó sẽ phục hồi y như cũ khi mùa hè kết thúc.” Trong tay cầm một chén thuốc nhỏ, anh kéo chiếc ghế phía sau cô ngồi xuống, “Chỉ cần ngày nào cũng thoa là sẽ khỏi.”
“Lại gì thế?” Cô xoay người hỏi.
“Một thứ ở nông thôn.” Anh đưa tới trước mặt cho cô ngửi thử, Giai Ninh hơi lo, cánh mũi chun lại cả