Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Mâu Quyên

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134584

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/584 lượt.

p tới thăm hỏi nữa mà tự tách ra xây dựng thế lực riêng, giờ vô cùng phát triển, độc bá một phương.
“Tớ đã nhận ra cậu từ lâu rồi.” Cậu Nguyễn bảo.
Hương Lan mỉm cười: “Chào cậu, Văn Chiêu.”
“Cậu cao lên nhiêu.”
“Cậu cũng vậy.”
“Ngày mai cùng khiêu vũ chứ?”
“Ngày mai á? Chuyện ngày mai… để ngay mai nói.”
Thế nhưng cô đợi cả một buổi tối, Châu Tiểu Sơn vẫn không xuất hiện.
Cô mặc dạ phục tham dự vũ hội vì cô nghĩ cậu sẽ mặc lễ phục, nhưng cậu không đến.
Lúc đầu đám con gái cười tủm tỉm xem Hương Lan gánh chịu hậu quả từ việc bốc phét ra sao, sau đó từng người ngồi xuống, cầm nước trái cây cùng đợi với cô.
Cô gọi điện, cậu không nghe.
Cô mập chống nạng vốn không định tham dự vũ hội bèn chen miệng: “Tớ thấy Châu Tiểu Sơn chơi bóng một mình ở sân bóng rổ.”
Bọn họ cùng thở dài.
Cô không đi tìm cậu nữa.
Tự mình lên tầng thượng ngắm sao trời, nhớ lại chuyến du lịch tới Nam Mỹ của bọn họ.
Giờ đương tháng Ba, bầu trời sao ở vùng nhiệt đới rực rỡ sáng như ngọc, cơ hồ chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm vào, nhưng thực sự đưa tay ra thì chỉ có gió lướt qua ngón tay.
“Hương Lan.” Có người gọi.
Cô quay đầu lại, là Nguyễn Văn Chiêu.
“Ồ, Văn Chiêu.” Hương Lan lau nước mắt, mượn sắc đêm che giấu, mong người bên cạnh không nhìn thấy.
“Vũ hội kết thúc rồi.”
“Vậy à?” Hương Lan nói, kể ra, buổi vũ hội của cô cũng kết thúc từ lâu rồi.
“Nhưng tớ vẫn muốn khiêu vũ với cậu.”
“Tại sao lại không nhỉ?”
Cô nhảy khỏi ban công, rồi cậu nắm chặt lấy tay cô.
Đó là năm mười sáu tuổi của bọn họ.
Trường Trung học Quốc tế Tây Thành. Buổi vũ hội cuối tuần nào đó dành cho học sinh vừa kết thúc.
Châu Tiểu Sơn đánh bóng trong nhà thể thao tối đen, cái hay của môn này là ở chỗ: Ngoài bảng rổ, cậu không có đối thủ, không có kẻ địch, cũng không có bạn bè.
Tra Lan Hương mặc đồng phục cùng Nguyễn Văn Chiêu khoác vest nhảy điệu slow chậm trên tầng thượng của ký túc, Nguyễn Văn Chiêu ôm lấy eo cô, miệng liến thoắng.
Chuyện xảy ra sau đó khiến lời thề của Tra Lan Hương với hình nộm lá trúc trở thành sự thật.






Mây đen dày đặc, trời lại sắp đổ mưa. Châu Tiểu Sơn đứng bên mái hiên nhìn về phía xa. Núi non trùng trùng trải dài vô tận.
Anh vừa nói chuyện điện thoại với tướng quân Tra Tài đang ở nước ngoài, mười lăm ngày sau sẽ giao tài liệu về vật liệu A cho bên mua.
Tướng quân hỏi có vấn đề gì không.
Tiểu Sơn bảo ông yên tâm. Anh biết mối làm ăn này rất quan trọng đối với tướng quân, giá đối phương đưa ra là một số lượng vũ khí rất khả quan.
Anh ngoảnh đầu nhìn Giai Ninh đang nằm trên giường. Đầu giường treo ống truyền dịch, từng giọt từng giọt chảy vào cơ thể cô.
Anh vuốt tóc cô: “Đói chưa? Anh gọi người mang thức ăn lên.”
Cô lắc đầu, tay kia nắm lấy tay anh: “Cứ thế đã.”
Cuối cùng mưa cũng rơi, gõ lộp độp lên mái hiên, phiến đá và tàu lá chuối, rơi xuống con đường lát sỏi tạo thành một dòng suối nhỏ.
Châu Tiểu Sơn ngồi trong phòng, nhìn Giai Ninh, cảm nhận hơi thở và nhiệt từ cơ thể của cô, ánh mắt và tâm trí đều không thể rời đi, như ngây như dại.
Lúc anh ra khỏi phòng cô thì ánh trăng đã lên cao.
Trong sân của ngôi nhà này có một cái giếng nhỏ và một gốc đa to, anh cởi áo, múc nước giội lên người, trên lưng anh có một chỗ dài độ một tấc quấn băng rất kỹ. Giếng rất sâu, nước rất lạnh, lạnh tới tận xương tủy khiến anh cũng cảm thấy đau.
Bỗng một tiếng xé gió vang lên, Châu Tiểu Sơn đưa tay ra sau lưng đón quả chôm chôm lao tới, lực rất mạnh.
Anh cầm lên nhìn: “Vẫn chưa chín.”
Chân Mạc Lị đung đưa trên chạc cây đa, cô nàng có đôi chân rất thon gọn.
“Lúc nào anh mới đuổi cô ta đi? Em ghét cô ta!” Mạc Lị cao giọng bực mình hỏi.
Anh đứng dậy, người ướt đẫm, “Em lo quá rồi, còn chưa lấy được thứ chúng ta cần, cô ấy đi sao được?”
Mạc Lị đáp: “Suýt chút nữa cô ta đã hại chết anh.”
“Loại người như cô ấy có thể làm được chuyện đó sao? Một con gà còn giết chẳng xong.”
“Cô ta giết gà làm gì? Cô ta khiến anh lật xe rơi xuống vực. Anh bị gãy xương sườn thì chớ, lại còn phải đi tìm thuốc cho cô ta.”
“Vậy em nói xem anh phải làm sao?”
“Dù gì em cũng ghét cô ta, anh mau đuổi cô ta đi đi.”
“Chuyện này kết thúc thì tự nhiên sẽ thế.” Anh đáp, “Tình hình bên đó thế nào rồi?”
“Anh đang nói tới người đàn ông đó hả? Vẫn ổn, ăn uống bình thường, hôm qua còn đòi giấy và bút, nhưng em không cho.”
Anh gật đầu: “Chuyện này không liên quan đến anh ta, dù gì sau này cũng sẽ thả, đừng làm khó anh ta.”
Tiểu Sơn cầm quần áo lên, muốn quay lại căn phòng đằng sau mình, Mạc Lị lại ném một quả chôm chôm qua, anh nghe thấy nhưng không tránh, ăn mạnh một cú vào đầu.
“Xin cô bớt giận rồi đi ngủ đi.”
Do tác động của khí hậu nên sự trao đổi chất trong cơ thể con người ở nơi này diễn ra nhanh hơn, giống hệt như loài thực vật sinh trưởng rồi lại phục hồi. Mỗi ngày đều có bác sĩ tới rửa vết thương và thay thuốc cho Giai Ninh, đó là loại thảo dược kỳ lạ, rất đắng nhưng lại c


XtGem Forum catalog