Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
ởi hạnh phúc đến muộn màng quá, cô nhất thời chưa thích ứng kịp!
Cô hoàn toàn bình tĩnh lại, đứng thẳng dậy bối rối vì hành vi khi nãy.
Dụ Hằng nhặt áo vest tuột xuống băng ghế, bước tới trước mặt cô nói: “Để tôi đưa em về”.
An Tín quay mặt đi, không để anh trông thấy mí mắt sưng húp của mình: “Không cần đâu, về nhà với bộ dạng này, mẹ sẽ đánh em chết mất”.
“Căn hộ chung cư của em thì sao?”
Cô quay đầu nhìn tòa nhà sừng sững phía xa, cái tổ nhỏ bé của cô xa lắc xa lơ tận tầng hai mươi sáu, xa đến độ mờ nhạt như một vì sao. Cô thực sự muốn ở bên anh thêm một lúc, không nói gì nữa.
Dụ Hằng mỉm cười: “Vậy tôi đưa em đến Tinh Quang nhé”.
Ông chú trong phim có phải thích SM Loli không?
Tầng đỉnh Tinh Quang có một vườn hoa trong nhà kính ấm áp, từng tia sáng màu lam rơi rớt, làm nổi bật từng cụm từng khóm hoa, cộng thêm hiệu ứng của những chùm đèn nhấp nháy trên tường, “Hoa hải tinh không”(1), không”(1), cái tên mới hợp làm sao. An Tín đứng trong ánh sao lung linh, nhìn bốn xung quanh nói: “Đúng là phong cách người lắm tiền”.
(1) Biển hoa trời sao
Dụ Hằng khẽ cong khóe môi, cười: “Em thích không?"
“Thích”.
An Tín bưng mặt, hớn hở hỏi: “Lẽ nào - anh đã có cảm tình với em từ khi đó?”
Dụ Hằng khẽ mỉm cười: “Không, anh chỉ thấy cô gái này rất có đầu óc, có thể thấy được những điều chúng ta không thấy”. Được Boss khen ngợi đâu có đơn giản chứ, nói tóm lại là anh đã công nhận cô rồi, An Tín trong lòng vui không tả xiết. Hai năm trước cô còn đang du học ở Hàn Quốc, sau khi vô tình vượt qua cửa ải khó khăn cuối cùng của “Thiên Ngoại Phong Thần”, cô cao hứng vẽ bức áp phích tuyên truyền công lược cho Dực Thần, đồng thời còn có cả bản kế hoạch xây dựng kỵ sỹ game online tự mình thiết kế, coi như món quà gửi tặng Dực Thần, không ngờ lại trở thành bước ngoặt khiến anh để ý đến cô.
“Thế là sau đó anh mới động viên em về làm việc cho Dực Thần, gửi thư mời”. Dụ Hằng tiếp lời nói nốt những nghi hoặc của cô, “Rất vui được gặp em, em lúc nào cũng mang lại tiếng cười cho cuộc sống của anh, anh thấy mình là một người may mắn”.
Bị anh nhìn thấu như thế, tán dương như thế, sắc đỏ trên mặt An Tín lựng lên một quầng. Cô vui tươi hớn hở một hồi, ngẫm lại, không đúng, thứ mang lại tiếng cười cho anh chẳng phải toàn những điệu bộ khó coi của cô sao, vậy cô còn hớn hở cái gì chứ.
An Tín trong nháy mắt lại xụ mặt bánh bao.
Dụ Hằng vẫn cười, nói: “Lần đầu tiên mời em đến làm khách, em không đến. Lần thứ hai em đến cùng cậu Nguyễn, tôi chưa tiếp đón được chu đáo. Hôm nay là lần thứ ba tới Tinh Quang, em có yêu cầu gì đặc biệt không?”
“Có, có”. Cô vội vàng chạy tới cạnh anh, ngẩng đầu ngắm gương mặt anh tuấn, dưới trời sao bao la, vẻ đẹp của anh không chỉ bộc lộ trọn vẹn, mà sự thận trọng của anh cũng kiểm soát rất tốt, nhịp tim cô tăng tốc, cảnh đêm mới đẹp làm sao!
“Nghe nói ở nhà anh có loại búp bê SD(2) bản số lượng hạn chế, đúng không...” Cô cười tít mắt, sáp lại gần hơn, “Chính là cái loại tương tự như Loli(3) sờ vào cái, nó sẽ kêu lên ngây thơ, “Chú, ưm,... đừng”
(2) Super Dollfie: người hoàn mỹ, là một loại của búp bê BJD, Ball Joint Doll, là những con búp bê mô phỏng theo cơ thể người thật, có đủ khớp trên cơ thể, cho phép người chơi tạo hình bất kỳ tư thế nào mình muốn.
(3) Thường chỉ thiếu nữ xinh đẹp độ tuổi chừng mười hai, mười ba tuổi trở xuống.
Sắc mặt Dụ mỹ nhân đanh lại, nhìn cô: “Ai bảo thế?”
Cô vẫn chưa nhận ra người đàn ông trước mặt trở nên cực kỳ nguy hiểm còn tiếp tục huyên thuyên: “Ai nói không quan trọng, mấu chốt là...” hai mắt bỗng phát sáng, “Ông chú trong phim chẳng phải thích SM(4) Loli đấy sao?”
(4) SM: viết tắt của Sado Madochism, chỉ hành vi và ý thức ngược đãi và bị ngược đãi.
Dụ Hằng đột nhiên mặt lạnh tanh, túm lấy gương mặt cô: “An Tín, trong đầu em đang nghĩ gì vậy hả?”
Cô chìm sâu hơn vào hoang tưởng, nét mặt có phần mê loạn: “Vốn là thế còn gì, các chú mỹ nam đều giỏi khoản đó mà”.
Anh giơ tay dứt khoát kéo cô lại, ôm vào lòng khẽ hỏi, “Vậy để anh sờ vào cái, xem em phản ứng thế nào nhé?” Nói thế, song cánh tay anh vẫn rất quân tử vòng sau eo cô, đôi môi cọ vào vành tai, phả ra hơi thở ấm nóng đầy quyến luyến: “Hử?”
“Thư đáo dụng thời phương hận thiếu!(5)”
(5) Đến lúc cần kiến thức mới ân hận vì không chịu đọc sách
Vành tai An Tín ửng hồng, một cảm giác tê dại nhanh chóng lan khắp người cô, cô chẳng nghĩ ngợi gì, hai tay theo bản năng quàng lấy cổ anh, đôi chân như cá chình quấn lấy cẳng chân anh, lại tự phát tạo dáng “vô địch dính người” của Chương Tiểu Muội.
“Dụ Hằng, Dụ Hằng”. Cô gọi khẽ, “Em sắp đứng không nổi nữa rồi, anh cho em bám nhờ một tí”.
Tiếng cười Dụ Hằng trầm mà vui. “Được thôi, ai bảo em giống chú gấu Koala(6) cơ chứ”.
(6) Gấu túi
Anh vui vẻ ôm cô, cô bám lấy anh, hai người đứng yên lặng một lúc.
An Tín đợi đến lúc tim mình không còn đập rộn lên nữa, mới buông anh ra, vẫn cứng đầu hỏi: “Vậy nhà anh có búp bê khôn