pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.

g?”
Dụ Hằng phì cười: “Nhà anh chỉ có búp bê vải, đáng yêu y như em vậy, em có muốn đến xem không?”
“Búp bê vải thế nào?”
“Cừu QQ, tóc loăn xoăn, cười còn có hai lúm đồng tiền”.
“Tóc xoăn?” Mắt An Tín sáng lên, mắt trợn tròn xoe, cô hào hứng giơ nắm đấm “yê, yê, yê” mãi không thôi, “Đúng loại em thích, em nhất định phải đi xem mới được”.
Thòi gian thấm thoắt đã gần mười giờ, An Tín ngồi bên Dụ Hằng, hiếu kỳ hỏi này hỏi nọ. Cô muốn bù đắp một lần cho hết khoảng thời gian của hai mươi ba năm ngu ngơ, và hai năm thương thầm nhớ trộm, mỹ sắc ngay trước mặt, không khí ấm áp ngát hương, cô làm sao có thể nói lời từ biệt trước được.
Dụ Hằng nhẫn nại ở cùng cô, giữa hai người dường như không còn khoảng cách, cởi bỏ bộ mặt cấp trên công thức hóa thường ngày, anh thực sự là một hình mẫu tình nhân không chê vào đâu được. Chăm sóc cô từng li từng tí, ăn nói nhẹ nhàng đúng mực, không hề tỏ ra nôn nóng, dù rằng giữa họ có khoảng cách tuổi tác tới bảy năm.
“Còn muốn chơi gì nữa không?” Anh cúi đầu, nhìn ngắm cái đầu xoăn trên vai mình từng chút, từng chút một, “Nếu thấy mệt rồi, để anh đưa em về”.
An Tín vội vàng nhổm dậy, dụi dụi mắt: “Không mệt, không mệt, em muốn ở thêm chút nữa. Đúng rồi Dụ Hằng, bình thường anh có những thú vui nào?”
Cô nói chuyện nhảy cóc khá nhiều, song anh dường như rất hiểu cô, hầu như đều có thể lý giải đúng ý của cô. “Khi muốn thư giãn thì đi bơi, cưỡi ngựa, chiều bàn bạc hợp đồng thì đánh golf, tối đi club lên bar, có lúc cũng tham dự buổi giám định và thưởng thức đồ cổ”.
Lời anh nói khiến An Tín líu cả lưỡi: “Khác em hoàn toàn mà, những thứ anh nói là cuộc sống kiểu quý tộc”. Cô buồn bã quay sang, ai oán nhìn anh: “Anh nói xem giữa chúng ta liệu có sự khác biệt tuổi tác không?”
Khóe môi anh nở nụ cười. “Sự dung hòa thế hệ cũng là một vấn đề, có điều anh sẽ cố thay đổi bản thân”.
Khóe mắt đến chân mày An Tín đều không giấu nổi niềm vui sướng hạnh phúc, tối nay có được một anh bạn trai, người ấy lại chiều chuộng mình như thế, nếu không phải bấu vào cánh tay vẫn thấy đau, cô hẳn hoài nghi liệu có phải mình gặp vận đào hoa. Cô kéo cánh tay anh thẽ thọt khẩn cầu: “Dụ Hằng, Dụ Hằng, bọn họ đều nói anh biết tán tỉnh, biết xì tố(7), biết rất nhiều thứ, anh thể hiện cho em xem đi”.
(7) Một kiểu chơi bài poker, còn gọi là sám cô năm cây
Khóe môi Dụ Hằng mím lại, cằm dưới căng lên. Anh quay mặt sang nhìn khuôn mặt bánh bao với đôi mắt mơ màng, chất giọng lành lạnh nói được nửa chừng lại đổi sang nhẹ nhàng nhiều nhất cũng chỉ có vài điểm đóng băng nho nhỏ mà thôi.
“Tán tỉnh? Là pha chế rượu đúng không?” Anh kéo tay cô, kê cái đầu ngủ gà ngủ gật lên ngực phải, đưa cô đến trước quầy rượu. Cậu phục vụ trông thấy họ bước đến, hơi khom mình nói: “Ngài Dụ”
“Cậu lui ra sau trước đi”.
Dụ Hằng gật gật đầu, bước vào quầy bar, lấy từ trong tủ rượu trong suốt ra Blue Curacao, Vodka, trộn lẫn với nước cốt chanh ngọt, sâm-panh lạnh, thủ pháp thuần thục pha chế xong một ly cocktail, đặt lên mặt bàn. Ly cocktail có màu lam nhạt, màu sắc cao quý, miệng ly là một cây ô anh đào nằm nghiêng nghiêng, trông cực kỳ đáng yêu, song lại không mất đi vẻ đẹp phong tình.
An Tín chống cằm, gác lên quầy bar, nói bằng giọng tiếc nuối: “Dụ Hằng à, em phát hiện ra phong cách của anh đều bộc lộ hết qua mọi mặt của cuộc sống thường ngày, lúc nào cũng thích những thứ tao nhã trí tuệ, đến cả ly sâm-panh trước khi ngủ này cũng nhàn nhạt, thấm đẫm vị cao quý”.
Dụ Hằng phì cười, vẻ mặt điềm đạm mà nho nhã: “Em còn chưa uống đã bắt đầu chê bai rồi”.
Cô giơ ngón tay gảy gảy chân ly rượu, kéo lại, khẽ nhấp một ngụm, một luồng mát rượi, ngọt ngọt cay cay xông thẳng lên não, cô nhắm tịt mắt, quạt quạt đầu lưỡi. Người đàn ông đối điện nhìn cô không phản ứng gì, cô mím chặt đôi môi đỏ hồng, thò tay lấy ô anh đào kẹp nơi khóe môi, nghịch ngợm đảo lên đảo xuống, nhìn anh cười: “Hình như em say mắt rồi”.
Dụ Hằng nhìn xoáy cô một cái: “Anh ra ngoài hút điếu thuốc”.
An Tín chậm rãi uống hết ly “sâm-panh màu lam", ra khỏi quầy rượu tìm Dụ Hằng. Theo sự chỉ dẫn của phục vụ, cô trở lại tầng đỉnh, chỉ có điều cảm thấy không khí rất khác lúc cô rời đi.
Dụ Hằng đứng bên tường kính hút thuốc, ánh sáng trong góc không hề mạnh, một khoảng lam nhạt trong phòng rơi trên mặt anh, nhuốm thêm đôi phần đìu hiu, khác hẳn với vẻ lãnh đạm thận trọng thường ngày. Anh không hút thuốc để giết thời gian, qua động tác ngậm thuốc nhàn tản nơi miệng có thể thấy được, anh đang có tâm sự.
Có lẽ đây mới là Dụ mỹ nhân mà không phải ai cũng biết, ẩn sau bề ngoài chỉnh tề đẹp đẽ, anh cũng có những lúc thất thần ủ ê. An Tín đang thò đầu ra nhìn, thì đột ngột nghe thấy bóng người quay nghiêng về phía cô “Em còn định nhìn đến lúc nào nữa?”
Cô nhún nhún vai bước ra, một cơn gió thổi qua, đem đến cho cô sức sống tươi mới tràn đầy: “Hi, loại rượu đó đúng là rất ngon, giờ em thấy nhẹ nhõm nhiều rồi”. Bố từng dạy cô tránh người sắc sảo trọng người tình cảm, cô luôn ghi nhớ. Những chủ đề nhạy cảm cô sẽ không đụng đến, hơn